Chương 1. "Thưa các quý bà, quý ông!". "Máy bay đã đáp xuống sân bay, nhiệt độ bên ngoài là 18 độ C, máy bay đang trượt trên đường băng, vì an toàn của quí vị và những người khác, xin đừng đứng lên hoặc mở giá hành lý. Chờ sau khi máy bay hoàn toàn dừng hẳn, mời
Yêu Không Lối Thoát , chương 24 của tác giả Tọa Nhất Ức cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Lạc lối giữa danh vọng - (Chương 4) - Tác giả Trần Dục Sâm Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Đọc truyện Duyên trời định: cậu ba anh không lối thoát đâu full cập nhật nhanh nhất tại yeutruyen.vn.. Truyện Duyên Trời Định Cậu Ba Anh Không Lối Thoát Đâu -Tống Hân Nghiên . Trong phòng. Tống Hân Nghiên cảm kích: "Cậu Cố, chuyện của ông nội đã làm cậu nhọc lòng rồi, tôi mời cậu ly này."
Cô muốn cầu xin, lại biết như vậy cũng không có tác dụng. Cô thử chạy trốn, nhưng lại cảm thấy bốn phía dựng lên những hàng rào vô hình. Trên thế giới này, những người để cô quan tâm. đều biến thành lưỡi dao sắc nhọn trong tay Tả Thừa Nghiêu, thúc ép cô cởi bỏ sự kiêu ngạo, cởi bỏ sự tôn nghiêm, cởi bỏ quần áo xuống.
uYucVc. Lúc Tả Thừa Nghiêu về đến nhà, Cao Ca vẫn chưa đi phòng ngủ đèn sáng, cửa khép nhìn qua khe cửa, ánh sáng bị hắt ra ngoài, trong lòng có chút ấm áp. Có một người con gái ở nơi đó đợi anh, không quan tâm giữa hai người có bao nhiêu yêu hận, vào giờ phút này, giữa đêm đông lạnh lẽo, vẫn có người nào đó sưởi ấm, làm tan đi cái giá anh cũng không đi vào phòng ngủ ngay. Trong tay anh vẫn cầm một hộp giữ ấm, hiếm khi có chút do dự đứng ở phòng hộp giữ ấm dĩ nhiên là “món quà” mà Tạ Tề nói. Sau khi Tả Thừa Nghiêu lên xe mới phát hiện Tạ Tề để lại một hộp bánh bao cua mà Tạ Tề đặc biệt chuẩn bị dùng máy bay mang về cho Lâm Mạc. Không cần giải thích, Tả Thừa Nghiêu vẫn phái người âm thầm theo Cao Ca. Tạ Tề biết, Tả Thừa Nghiêu đương nhiên cũng biết, buổi tối trong phòng ăn Cao Ca chưa động đến chút điểm tâm nào. Tạ Tề cam lòng bỏ đi những thứ yêu thích mà cho Tả Thừa Nghiêu một hộp, thâm ý trong đó không nói cũng ta mong muốn Tả Thừa Nghiêu có thể dành được niềm vui của Cao tiếc, Tả Thừa Nghiêu cầm hộp thức ăn mà giống như cầm một củ khoai lang nóng vậy, từ lúc vào cửa đến giờ vẫn chưa nghĩ ra có nên đưa cho Cao Ca hay không, với lại lấy giọng điệu và biểu cảm nào để đưa cho cô. Anh rất không muốn để một người phụ nữ như vậy làm nhiễu loạn tâm trí của cùng, anh phiền não bỏ đi vào nhà bếp, đem hộp đựng đồ ăn nhét vào trong tủ tệ với cô, là thói quen hợp lý. Đối tốt với cô, là phải nỗ lực khắc phục những chướng cửa tủ lạnh lại, dường như anh rất nhẹ nhõm, lại giống như vô cùng mất Thừa Nghiêu trở lại phòng ngủ, Cao Ca đang nằm nửa người trên giường xem máy tính. Cô đeo tai nghe cười ngây ngô. Trong nháy mắt Tả Thừa Nghiêu có chút kích động, muốn qua dật tai nghe của cô xuống, đoạt lấy máy tính của cô, xem rốt cuộc cô nhìn cái gì mà vui vẻ vậy. Dường như cô luôn dễ dàng tìm thấy niềm vui trong những trò chơi nhàm chán, ngớ ngẩn đó. Cô còn cười với cái máy tính, máy ipad nhiều hơn cả với Ca ý thức được Tả Thừa Nghiêu đã trở về, cô tháo tai nghe xuống, ngẩng đầu liếc anh một là một đôi tình nhân bình thường khác, có lẽ lúc này cô chí ít sẽ nói một câu đơn giản “Anh đã về rồi”, mà anh có lẽ sẽ nói “Ừm, em yêu, em đợi lâu rồi”. Đáng tiếc, từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ người không nói gì, Tả Thừa Nghiêu cởi áo khoác, tiện tay treo lên, chuẩn bị vào nhà vệ sinh rửa Ca cũng tắt màn hình, gấp máy tính lại. Tả Thừa Nghiêu quay lại, cô sẽ phải ngủ chung với anh. Cô cũng không có gan làm ảnh hưởng đến anh nghỉ cất máy tính, cô đi qua giá áo, khóe mắt nhìn thấy trong túi áo khoác của Tả Thừa Nghiêu lộ ra hơn nửa tờ giấy, sắp rơi ra ngoài. Cao Ca thuận tay muốn bỏ lại giúp anh, nhưng lại không cẩn thận nhìn thấy chữ trên khăn giấy Tiếng Anh “Louise.”Louise, đấy không phải là tên tiếng anh của Cao Lạc Thi hay sao?Cao Ca thoáng đứng lại, cô vội rút tờ khăn giấy kia ra, trên mặt khăn giấy có viết hai hàng tiếng anhThank you for khăn giấy vẫn in logo của khách sạn Tứ Quý, người viết có vẻ vội vàng dùng khắn giấy của khách sạn Tứ Quý Ca nhớ tới buổi tối ở trong thang máy Cao Lạc Thi có nói với cô. Cô vốn dĩ không tin. Lúc cô ở nhà hàng dưới lầu thì Tả Thừa Nghiêu vẫn ở trong đại sảnh, sau khi cô lên thì anh vẫn ở đó. Cô không cho rằng anh ta sẽ đói khát đến mức lúc cô ăn bữa cơm ngắn phải lén lút chạy xuống lầu tình tứ với Cao Lạc thể Tả Thừa Nghiêu đối với cô không tốt, nhưng cô cũng chưa nhìn thấy anh đối xử tốt với người phụ nữ khác, đương nhiên, cô có chút buồn bã nghĩ, ngoại trừ Mạnh vì sao Cao Lạc Thi lại viết cho Tả Thừa Nghiêu “Tối nay cảm ơn anh.”Tả Thừa Nghiêu thật sự là người như vậy sao? Hay là anh đã chán chơi đùa cô, muốn dùng “em gái” cô đến làm nhục cô?Cao Ca đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cô chẳng biết phải nên phản ứng gì. Xấu hổ, phẫn nộ, tức giận hay là ghen?Cho đến khi có tiếng Tả Thừa Nghiêu rửa mặt xong đẩy cửa đi ra, cô mới hốt hoảng bỏ lại khăn giấy vào trong túi áo. Giả vờ như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hoặc nhìn thấy thứ gì cũng chả quan là lúc hoảng loạn, động tác của cô vẫn chưa đủ nhanh, Tả Thừa Nghiêu vẫn nhìn Ca giả bộ trấn định tiếp tục cất máy Thừa Nghiêu đi tới túi áo lôi tờ khăn giấy kia ra xem. Trên mặt anh không nhìn ra là vui vẻ hay tức giận?Cao Ca giải thích. “Xin lỗi, tôi không có ý nhìn lén, là nó sắp rơi ra, tôi muốn bỏ lại giúp anh.”Tả Thừa Nghiêu không có hứng thú với lời giải thích của cô, anh chỉ hỏi “Em không có gì muốn hỏi tôi sao?”“Không có.” Vô số vấn đề ùa vào đầu, cuối cùng lại chỉ nói ra hai chữ, giả vờ đang thờ ơ. Lẽ nào cô còn muốn biểu hiện rằng cô đang quan tâm, đố kị sao? Đưa càng nhiều dao găm cho anh, để anh càng có vũ khí làm tổn thương Thừa Nghiêu tiến đến gần Cao Ca, anh nói “Louise là tên tiếng anh của Cao Lạc Thi.”“Tôi biết.”“Tối nay cô ta tới tìm tôi, muốn leo lên giường của tôi.” Anh nói một câu, bước càng gần hơn.“Đây là việc của hai người, không liên quan gì đến tôi.”“Thành thật mà nói, cô ta không đẹp như em, nhưng lại trẻ tuổi nhiệt tình hơn em.” Anh đã đứng rất gần cô, giống như một bức tường vô hình đang tiến đến bức Ca cảm thấy bản thân không có sức mạnh công kích như con cá nóc, chỉ có thể cố gồng lên, giả bộ làm ra dáng vẻ rất lợi hại, hi vọng có thể hù dọa được đối tiếp tục lạnh lùng nói “Anh Tả, anh không cần nói cho tôi. Tôi chỉ là đồ chơi, bạn tình, đối tượng phát tiết. Tôi không có tư cách, cũng không có hứng thú tìm hiểu những đối tượng bạn tình khác của anh.”“Em không ghen sao? Cao Ca, thừa nhận đi, em đang ghen tỵ.” Anh đã ép cô vào góc tường.“Vì sao anh vẫn không tin lời tôi nói? Năm đó, rất nhiều lần tôi nói cho anh biết tôi thích anh, anh chỉ nghĩ tôi đùa giỡn. Bây giờ tôi nói cho anh biết tôi đã không còn hứng thú với anh, anh lại không quan tâm.”“Bởi vì…” tay anh xoa gò má cô, lướt qua bờ môi cô, dùng ngón tay vẽ môi cô. “Nơi này, cho tới bây giờ cũng chỉ là miệng nói một đằng, nghĩ một nẻo…”Anh chưa dứt lời, cũng không cần nói xong, đã hôn lên môi Ca muốn cố gắng đẩy anh ra, bởi vì chỉ cần nghĩ đến việc tối nay anh ta mới hôn Cao Lạc Thi, cô đã cảm thấy buồn Tả Thừa Nghiêu không cho cô có cơ hội kháng cự, anh ôm cô vào trong Ca dùng tay chống đỡ trước ngực anh, muốn tạo khoảng cách giữa hai người. Tuy rằng cô biết rõ chỉ có phí công, nếu Tả Thừa nghiêu muốn ép buộc cô, cô không thể phản kháng, trước sau đều ngoài dự liệu của cô chính là, anh không hề tức giận ép buộc cô, trái lại rất kiên nhẫn mê hoặc cô. Anh biết chỗ nào của cô là mẫn cảm nhất, trêu trọc nơi riêng tư của đang dùng chính mình làm mồi vậy, những giãy giụa phản kháng của cô đều dần dần giống như rơi vào cái hố đen không đáy, bị dẫn dụ. Có thể lẩn trốn, chỉ là tay của anh, môi của anh, nhiệt tình của anh. Nhưng có thể lưu lại trên da dẻ và cơ thể của cô lại là cảm xúc của ai nói nhu tình như nước. Lúc này anh giống như biến thành một dòng nước ấm, dịu dàng bao vây lấy cô, một làn sóng lại nhẹ nhàng vỗ vào cô, cho đến khi cô dần dần rơi vào tay giặc, hòa tan, cùng anh hợp thành một thể, cho đến khi toàn bộ những ngày mưa nhỏ đang hợp vào trở thành một ngày mưa lớn…***Khi tất cả những bão tố qua đi, Cao Ca đưa lưng về phía Tả Thừa Nghiêu làm như đang Thừa Nghiêu ngồi trong bóng tối chậm chạp chưa đi vào giấc tối, Cao Lạc Thi không phải tìm anh mà là tìm Tạ Tề. Anh biết rõ chiếc khăn giấy kia là “Món quà” ấu trĩ của Tạ Tề. Anh ta không nên “bị mắc bẫy”, hẳn là nên cười trừ. Nhưng khi nhìn thấy bộ dáng thờ ơ của Cao Ca, anh không nhịn được mà nói ra những lời đó, chính là muốn trêu trọc cô, ép cô nói ra những lời quan tâm đến mình. Trước tiên là ý muốn đùa giỡn, sau đó nghiêm túc. Thậm chí không tiếc công quyến rũ phải cô đã từng yêu anh như vậy sao? Không phải cô đã từng quấn quýt lấy anh hay sao? Cô đã từng vì anh mà điên cuồng làm ra nhiều chuyện như vậy? Cho dù là bây giờ, ở trên giường cô cũng trầm luân theo anh không phải sao?Anh chỉ muốn chứng minh điểm này, cô vẫn sẽ vì anh mà điên mà kết quả là, anh lại phát hiện, chính mình càng điên cuồng vẫn tự hào về lý trí của mình? Những lời thề son sắt với Mạnh Dao thì sao đây? Tả Thừa Nghiêu sẽ làm Cao Ca tan cửa nát nhà, hai bàn tay còn nghi ngờ, đêm nay anh khác thường, là bởi vì anh uống rượu, hay là vì Tạ Tề, hay là, sau nhiều năm gặp Cao Ca anh đã sớm trở nên khác biết qua bao lâu, cuối cùng anh vẫn nghe thấy chính mình nhẹ giọng nói. “Tờ giấy kia không phải là cho tôi, buổi tối Cao Lạc Thi cũng không có tìm tôi.”Anh không biết tại sao mình lại muốn giải thích với một người có lẽ đã không còn yêu anh. Hơn nữa bây giờ người con gái kia đã ngủ, có lẽ cũng không thể nghe được lời giải thích của anh nhìn thấy sống lưng trần truồng của Cao Ca rõ ràng giật mình, cô nghe thấy nhẹ giọng đáp lại “Tôi biết rồi.”
“Thưa các quý bà, quý ông!”“Máy bay đã đáp xuống sân bay, nhiệt độ bên ngoài là 18 độ C, máy bay đang trượt trên đường băng, vì an toàn của quí vị và những người khác, xin đừng đứng lên hoặc mở giá hành lý. Chờ sau khi máy bay hoàn toàn dừng hẳn, mời quí vị tháo dây an toàn, sửa sang đồ đạc xách tay chuẩn bị xuống máy bay. Khi lấy đồ đạc từ trong giá hành lý thì xin chú ý an toàn. Quý vị nào có hành lý ký gửi thì xin đến chỗ nhận hành lý để lấy. Hành khách cần phải đổi máy bay đến nơi khác thì xin đến quầy chuyển đổi trong phòng chờ để tiến ơn quý vị đã chọn chuyến bay của công ty hàng không chúng tôi! Hẹn gặp lại vào chuyến bay khác, tạm biệt!”Loa phóng thanh trên máy bay vang Trung nói xong, sau đó là tiếng bay còn đang hạ cánh, nhưng không có mấy người trên máy bay tuân thủ quy định, nghe lời phát thanh của tiếp viên hàng tháo dây an toàn, tiếng mở điện thoại di động, tiếng lấy hành lý liên tục không ngừng. Trong khoang phổ thông ầm ĩ như cái người tựa như không kịp chờ muốn phải xuống máy bay nhanh một có Cao Ca là yên tĩnh ngồi dựa vào cửa sổ chỗ của cô, không nhúc nhích, thờ ơ mà nhìn những kiếp người trong cuộc đời phù du, vô định vợ chồng ở hàng sau đang cúi đầu nói nhỏ, khẽ thương lượng có muốn đánh thức thằng bé năm, sáu tuổi của bọn họ hay không. Trong hành trình dài mười mấy tiếng đồng hồ, không biết đứa bé kia đã khóc náo loạn bao nhiều trận, tạo ra bao nhiêu âm thanh nghe rợn cả người, tựa như có sức lực vô tận. Khiến cho cô gái trẻ tuổi ngồi cạnh Cao Ca khiếu nại với tiếp viên hàng không nhiều lần, thiếu chút nữa là rùm beng với cha mẹ của đứa bé trai ở hàng sau. Mà thằng nhóc đầu têu kia ngược lại không hề hay biết, chìm vào giấc ngủ, được cha mẹ dịu dàng bao bọc, không đành lòng đánh Ca nghĩ, thật tốt, có thể được yêu thương như có được cưng chiều như vậy mới có tư cách làm một đứa trẻ ngang ngược, không e dè gì cô gái trẻ bên cạnh Cao Ca lúc này cũng đang gọi điện thoại. Giọng nói dịu dàng, vô cùng ngọt ngào, nghe như là hai người khác nhau so với giọng nói chua ngoa mấy tiếng trước suýt chút nữa thì cùng người khác đánh nhau. “Ừm, đúng. Cưng, em đến rồi, không cần đến đón em, anh đi làm mệt mỏi như vậy… Được rồi, em biết anh thương em… Em cũng nhớ anh…”Nhìn xem, lại một người đang yêu và được lẽ chỉ là một cặp tình nhân bình thường trên thế gian, nhưng cũng là mong muốn xa vời không thể thành của Cao bay từ từ dừng hẳn, cửa khoang mở ra, các hành khách đều chen chúc lần lượt đi ra ngoài. Trên hành lang chật hẹp của máy bay xếp hàng đầy Ca vẫn không đứng dậy. Cô ngoảnh đầu về phía ngoài cửa gì đi chen lấn thế? Cần gì gấp gáp vào lúc này chứ?Bọn họ vội vã xuống máy bay là bởi vì có người đang chờ gặp – người thân, vợ chồng, hoặc là bạn Cao Ca ư?Mảnh đất ngoài cửa sổ vừa xa lạ vừa quen thuộc. Bảy năm, cô đã rời đi bảy đó, lúc đi chật vật thê thảm, hiện giờ, lúc trở lại vẫn do dự bất an như năm sau, chờ đợi cô là cái gì đây?Cao Ca không tự chủ nhắm mắt thể không thừa nhận, cho dù qua bảy năm, cô vẫn không dám hồi tưởng lại những chuyện quá vĩnh viễn không quên được ánh mắt Mạnh Dao nhìn chòng chọc vào cô, như có oán hận và hung ác vô tận. Cô chưa bao giờ biết một gương mặt xinh đẹp lại có thể vặn vẹo thành như thế. Cô ta cuồng loạn kêu khóc. “Cao Ca, con tiện nhân này, mày sẽ bị báo ứng! Tao nguyền rủa mày tuyệt tử tuyệt tôn, vĩnh viễn không được yêu!”Còn có, còn có Tả Thừa Nghiêu…Cao Ca mơ hồ cảm thấy trong bụng co rút đau đớn một kể qua bao lâu, bảy năm hay là mười bảy năm, dường như Tả Thừa Nghiêu vẫn là tử huyệt của Cao Ca, không thể nói tới, không thể chạm cuối cùng, anh đã nói cái gì?Không, anh không nói gì cả. Anh thậm chí không hề liếc nhìn cô một Ca cười tự giễu. Thật ra từ đầu tới đuôi, ở trong mắt, trong lòng anh, Cao Ca đều chưa từng có bất kỳ vị trí thảy mọi thứ đều chỉ là cưỡng cầu, cố ép của cô. Rơi xuống kết cục ngày nay đúng như lời nguyền của Mạnh Dao, là báo ứng của cô, cô gieo gió gặt bão.“Quý cô, quý cô này…” Bên tai truyền đến tiếng tiếp viên hàng không khẽ Ca từ trong ký ức xa xôi phục hồi tinh thần lại, hơi mờ mịt nhìn chung quanh, lúc này mới phát hiện không biết từ khi nào trong khoang máy bay ngoại trừ tiếp viên hàng không ra, đã sớm không còn một bóng viên hàng không vẫn mang theo nụ cười chuyên nghiệp, ôn tồn hỏi thăm “Xin chào quý cô, xin hỏi cô cần giúp gì không? Máy bay đã tới đích, các hành khách đều đã xuống máy bay.”“Hả, không cần gì cả. Cảm ơn, ngại quá, tôi lập tức xuống máy bay.” Cao Ca vội cười xin lỗi, hấp tấp trả cũ quá khứ nghĩ lại mà đau đớn cuộc, vẫn phải xuống máy bay. Rốt cuộc, vẫn trở về nơi Ca cầm cái túi xách tay xuống máy bay, lấy hành lý gởi vận ra chỉ là một va li hành lý không lớn, đựng vài bộ quần áo và đồ dùng hàng ngày bình thường, máy tính, bút vẽ gì gì lại nhiều năm trước, lúc Cao Ca còn chưa quen biết Tả Thừa Nghiêu, lúc vẫn còn là thiếu nữ kiêu căng kia, lần nào xa nhà đi du lịch đều không phải là mấy va li hành lý cực lớn chứ? Dù cho chỉ là đi nghỉ vài ngày ở một hòn đảo nhỏ Đông Nam Á cũng phải mang ít nhất năm ba bộ áo đầm, giầy và đồ phối hợp, áo tắm hai mảnh gì gì đó thì càng không cần phải nói. Thậm chí, ngay cả con búp bê Doraemon lớn thường hay ngủ với cô cũng chiếm lấy một chỗ trong va li hành giờ thì sao?Bây giờ Cao Ca lại nghĩ, chẳng qua chỉ là chút vật ngoài thân, đem theo chúng bay tới bay lui không phiền sao?Về phần Doraemon làm bạn nhiều năm với cô, trước đây lúc đi rối loạn như vậy, ngay cả tại sao mình lên máy bay có lẽ còn hoảng hốt, nên đâu có lo lắng được trong hành lý có chứa nó không?Mà giờ đây bảy năm trôi qua, bà chủ của nhà họ Cao cũng sớm từ mẹ của Cao Ca đổi thành tiểu tam năm đó, Khưu An Khiết. Đừng nói là món đồ chơi, sợ rằng những vật thuộc sở hữu mẹ con Cao Ca cũng không còn sót lại chút gì từ lâu!Ra nước ngoài bảy năm, thành phố này phát triển rất mạnh, đã có xe điện ngầm từ sân bay đến thành phố. Mà một mình ở nước ngoài nhiều năm như vậy, Cao Ca cũng thay đổi rất nhiều, đã có thể tự chăm sóc bản thân tốt, thuần thục ngồi bất cứ hệ thống giao thông công cộng nào, so với một Cao Ca hồi đó ra vào đều có tài xế riêng đưa đón, như là hai người khác nhanh chóng kéo hành lý, mua xong xe điện ngầm, lại bắt xe. Nhà chính của nhà họ Cao là biệt thự cao cấp ở sườn núi ngoại ô thành phố, xe buýt không đến đượcSau đó, xuống xe, cuối cùng cô đứng ở cổng nhà chính của nhà họ tới thì tránh không được, sớm muộn phải đối người ta nói, mỗi bảy năm, toàn bộ tế bào trên thân thể một người đều đổi mới một lần, cũ chết đi, mới sinh trưởng. Bảy năm, giống như hồi sinh mới một lần nữa, từ nay về sau đổi thành một người Ca mới tinh không hề e ngại quá hít sâu một hơi, nhấn chuông trong cánh cửa truyền đến một trận tiếng chạy chậm, cửa nhanh chóng được mở ra, là một phụ nữ trung niên xa lạ đến trả lời cửa.“Xin hỏi cô tìm ai?” Người phụ nữ trung niên kia hơi hồ nghi đánh giá Cao Ca nhìn quần áo ăn mặt, cử chỉ lời nói của bà ta lộ vẻ là người giúp việc trong nhà mới thuê, cho nên không biết mình. Nhưng nói là mới, có lẽ cũng chỉ là đối với Cao Ca mà nói. Dù sao cô đi bảy năm, thay đổi người giúp việc trong nhà cũng là bình thường. Nói không chừng vị này cũng đã ở đây làm nhiều năm rồi.“Tôi là Cao Ca, là con gái của Cao Chí Viễn, chủ nhân ngôi nhà này.” Cô dừng một chút, lại bổ sung. “Con gái lớn.”“Cao Ca? Cao Chí Viễn?” Người phụ nữ trung niên hiển nhiên có chút xa lạ đối với hai cái tên này, mịt mù nhớ lại một chút, đột nhiên bừng tỉnh “À, Cao Chí Viễn không phải là tên của ông chủ sao? Thì ra là cô hai hả, xin lỗi xin lỗi, tôi có mắt như mù, trước đây chưa gặp cô. Mấy ngày trước, ông chủ đã nói cô hai sắp trở về. Mời vào, tôi cầm hành lý giúp cô.” Mặt bà ta lập tức nổi lên nụ cười nịnh hót, vừa nói vừa đưa tay giành lấy hành lý của Cao Ca.“Không cần, tôi tự mình xách là được rồi.” Cao Ca lễ phép từ chối. “Chị này, xin hỏi chị xưng hô như thế nào?”“Tôi họ Đinh, bọn họ gọi tôi là má Đinh.”“À, má Đinh, ba tôi có ở nhà không?”“Ông chủ à, có nhà có nhà. Nhưng ông ấy còn đang nói chuyện với khách ở trong phòng làm việc, dặn mọi người không đượcquấy rầy.” Má Đinh vừa trả lời, vừa tiếp tục không buông tha muốn đi lấy va li hành lý của Cao Ca. “Cô hai, hay là tôi đến giúp cô cầm hành lý nhé. Thân cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng, những việc nặng nhọc này để tôi làm đi.”“Thật sự không cần. Má Đinh, bà đi làm việc của mình đi, tôi muốn tự một mình đi dạo chung quanh.”“Vậy cũng được, cô hai.” Má Đinh nghe ra giọng Cao Ca là thật sự từ chối, mà không phải là giả bộ, rốt cuộc thôi không giành giật va li hành lý với cô. “Mấy hôm trước, ông chủ cũng đã dặn chúng tôi thu dọn xong phòng khách cho cô, chính là căn phòng trên lầu hai, ở bên trái, dựa vào vườn sau. Cô có thể đi lên trước nghỉ ngơi một chút, chờ ông chủ nói chuyện xong đi ra thì có thể ăn cơm.”“Được rồi, tôi biết rồi. Bà đi làm công chuyện đi.” Cao Ca thờ ơ trả lời, sau đó không để ý tới má Đinh nữa, một mình kéo hành lý đi thẳng về phía trước. Cho nên cô cũng không nghe thấy sau lưng mình, má Đinh và ông Lưu, người làm vườn, xì xào bàn tán.…“Bà Đinh, bà cũng thật là, sao còn dám xum xoe đối với cô ấy như thế hả?”“Đây không phải là cô hai sao? Tôi thấy trước đó dáng vẻ ông chủ nói đến cô ta cũng rất coi trọng.”“Cho nên nói bà phải cả đời làm thuê cho người ta, không có mắt chút nào. Bà không biết hiện ở gia đình này là ai làm chủ sao? Bà chủ mà biết thì sẽ cho bà sắc mặt tốt không?”“Hả? Vậy làm sao bây giờ?”…Nhưng cho dù Cao Ca nghe thấy được, cô cũng sẽ làm như không nghe thấy, cười đi qua sân trước, đi tới trước hành lang cửa phòng khách của biệt thự, tuỳ tiện đặt va li hành lý ở một góc, không có đi lên phòng dành cho khách được nói là đặc biệt dọn dẹp cho cô ở trên dành cho khách? Ha ha, cô bây giờ là khách đối với cái nhà ra cô đã nhận thức được từ lâu rồi, không phải sao? Từ khi mẹ qua đời, Khưu An Khiết leo lên vị trí này tới nay, cái nhà này không có chỗ của cô lẳng lặng đánh giá căn nhà cô vẫn ở từ năm lên năm tuổi cho tới mười chín tuổi, vốn nên vô cùng quen thuộc, hiện giờ không khác gì căn nhà xa lạ.
Rate this post Audio Yêu Không Lối Thoát. Tác giảTọa Nhất Ức. Thể loạiNgôn Tình, Ngược. Giới thiệu Mà giờ đây bảy năm trôi qua, bà chủ của nhà họ Cao cũng sớm từ mẹ của Cao Ca đổi thành tiểu tam năm đó, Khưu An Khiết. Đừng nói là món đồ chơi, sợ rằng những vật thuộc sở hữu mẹ con Cao Ca cũng không còn sót lại chút gì từ lâu!Ra nước ngoài bảy năm, thành phố này phát triển rất mạnh, đã có xe điện ngầm từ sân bay đến thành phố. NguồnGreen House Novels
Cao Ca vội vàng gọi điện thoại tìm quản lý Tầm xin giúp suất làm việc của quản lý rất cao, rất nhanh tìm đến một bác sĩ mập mạp, giống như như ông già Nô-en ta cẩn thận kiểm tra một phen, may mắn cũng không quá nghiêm trọng, không bị gãy xương, nhưng cũng không có thuốc gì có thể khiến Tả Thừa Nghiêu ngay lập tức khá lên, đề nghị phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng vài sĩ cười híp mắt, thoải mái nhìn bộ dáng gấp gáp của Cao Ca. “Cô gái, thả lỏng đi, chồng cô không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi một tuần là có thể “mạnh như rồng như hổ” rồi.”Thốt ra lời này, nhìn nét mặt Tả Thừa Nghiêu không có biểu cảm gì, Cao Ca lại cúi đầu, lúng túng nói “Anh ấy không phải chồng tôi.”“À, là bạn trai. Tóm lại cứ hưởng thụ kì nghỉ thật tốt đi. Được rồi, bánh nướng ở đây rất ngon, hai người có thể nếm thử.”Cao Ca muốn phủ nhận Tả Thừa Nghiêu cũng không phải là bạn trai của cô, nhưng lại không biết nói như thế nào? Nên giải thích quan hệ của hai người thế nào đây? Anh không phải là chồng của cô, cũng không phải bạn trai của cô, nhưng bọn họ lại ở cùng nhau, hôn nhau, lên giường. Thậm chí, cô còn vô cùng lo lắng khi anh bị chỉ coi như không nghe thấy câu “bạn trai” đấy, nói cảm ơn và tiễn bác sĩ ra ngoài đến khi quản lý thân thiết hỏi Cao Ca có muốn đem bữa trưa vào trong phòng hay không, Cao Ca gật đầu ngầm đồng ý, tùy ý gọi vài món, sau đó trở về người quay về phòng, trong lòng vẫn còn rối ngày vui vẻ làm cô hí hửng, bác sĩ vô ý nói một câu lại kéo cô trở về hiện là gì của cô đây? Giữa bọn họ được coi là gì chứ?Một trận trả thù, một hồi nhục lấy người nhà của cô để uy hiếp, ép buộc cô, làm cô trải qua những đau đớn cả đời cũng khó quên, nhưng anh cũng cứu cô từ trong tay Mạnh Dao…Anh lạnh lùng muốn cô phải chủ động lấy lòng anh, đả kích mạnh mẽ lòng tự tôn của cô, nhưng anh cũng từng ôm chặt lấy cô, trong đêm tối vỗ về cô…Anh dùng lợi ích dụ dỗ ba vứt bỏ cô, nhưng cũng chính anh nói cho cô biết, nếu như cô không muốn đi dự bữa tiệc cuối năm, anh sẽ giúp cô từ nói, anh ta ở cùng Cao Lạc Thi, nhưng cuối cùng anh cũng giải thích với nói, anh muốn cô phải lẻ loi, cô quạnh một mình, nhưng anh lại theo cô đi vui đùa trượt tuyết…Có đôi khi, Cao Ca cảm thấy mơ hồ, đây là trả thù, đơn giản chỉ là trả thù thôi sao?Phải chăng, Tả Thừa Nghiêu cũng không cứng rắn như mình nghĩ, dù chán ghét Cao Ca như thế, cũng có lúc, anh sẽ mềm lòng? Có lúc, anh sẽ dần dần buông bỏ thù hận và buông tha cho cô?Mà nếu như ngày đó thật sự đến, anh không hề hận cô, chán ghét cô, hoàn toàn buông tha cho cô… Cao Ca nghĩ tới đây, đáy lòng đột nhiên không khỏi đau xót… Cô sẽ cảm thấy vui vẻ sao? Có cảm giác giải thoát sao?Nếu như, khi giữa bọn họ ngay cả thù hận cũng không có, có phải tất cả mọi thứ cũng không có ý nghĩa nữa? Mà đó là mong muốn của cô sao?Không có gì cả, không có thù hận, không có tình yêu, từ nay về sau là người xa lạ…Cao Ca cảm thấy bản thân không có cách nào lý giải được mớ hỗn độn này, dứt khoát tiếp tục làm một con đà điểu, nghĩ không được thì đừng nghĩ nữa. Cho tới bây giờ, chuyện giữa cô và Tả Thừa Nghiêu không đến phiên cô phải suy nghĩ. Lúc trước, cô ỷ vào tình yêu với anh nên chỉ biết cắm đầu xông lên trước, cho đến khi đụng phải ngọn núi, thế giới của cô sụp đổ. Bây giờ, trải qua nhiều chuyện, cô vẫn thích anh được sao? Cô không có cách nào phủ định, cũng không muốn khẳng định. Đi được tới đâu thì hay tới đó. Chính như những lời mà cô nói với Cố Tư Nguyên Cô còn có cái gì để mất đây?Cô cùng anh, đi được bước nào hay bước đấy. Cô cũng chỉ có thể làm theo suy nghĩ lúc tinh thần Cao Ca đang hốt hoảng, Tả Thừa Nghiêu lại trước sau như một, bình tĩnh nằm ở trên giường. Giống như anh không hề bị thương, cũng không hề có chút cảm xúc nào với danh xưng “chồng” hoặc “bạn trai”.Trong lòng Cao Ca phấn chấn lại, không muốn làm hỏng bầu không khí “Hòa bình thân thiện” hai ngày nay giữa hai nửa trách cứ nói với anh “Bác sĩ nói ngày hôm qua chân anh đã bị thương, sao vẫn chịu đựng không nói, tối hôm qua vẫn…”Cao Ca không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhất thời buột miệng thốt ra. Ở phương diện này, da mặt cô luôn rất mỏng, mạnh miệng nói được nửa câu xong cũng lại đem nửa câu sau nuốt vào. Nhưng cũng không cần nói đầy đủ, dù sao đi nữa, trong lòng hai người đều biết Thừa Nghiêu không bắt bẻ câu nói buột miệng của Cao Ca, anh nói một cách vô tư “Cũng không phải chuyện gì lớn, hôm qua cho rằng nhịn một chút là được rồi.”“Nào có ai bị thương vẫn cố nhịn, càng thêm nghiêm trọng rồi, làm sao bây giờ?”Tả Thừa Nghiêu cười cười. “Không cần ngạc nhiên, trước đây tôi bị thương còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều, nếu như mỗi lần đều vội vã đi tìm bác sĩ, còn lấy đâu ra tiền ăn?”Cao Ca nhớ tới việc lúc trước anh ở trong căn phòng nhỏ và rách nát kia, anh kéo cô vào trong đó và nói một loạt về sự nghèo đói. Đối với nhận thức về nghèo khổ, cô chưa bao giờ hiểu hết có chút đau lòng nói “Thế nhưng bây giờ có tiền rồi, cần gì chứ?”“Thói quen thôi.”Cao Ca còn muốn nói thêm mấy câu, nhưng Tả Thừa Nghiêu đã chuyển đề tài “Được rồi, buổi trưa ăn gì? Em gọi đưa tới món gì?”Cao Ca há hốc miệng đáp, đột nhiên phát hiện ra, trước lúc quản lý hỏi cô, cô đang miên man suy nghĩ, sớm đã quên mất là mình đã gọi cái gì rồi. Vì vậy cô chỉ nói qua loa “Đưa tới anh sẽ biết, thân là một bệnh nhân, dưỡng bệnh cho tốt là được, hỏi nhiều như vậy làm gì.”Tả Thừa Nghiêu cười hờ một tiếng, dù sao đối với anh, buổi trưa ăn gì cũng không quan trọng là sau khi Cao Ca trả lời anh xong, giữa hai người lại tạm thời trầm lặng, nhất thời bầu không khí trong phòng có chút cứng thường, bọn họ cũng không hay trao đổi. Không trượt tuyết được nữa, đột nhiên bị vây hãm trong một căn phòng với nhau, bọn họ có thể làm gì, nói gì được đây?Ngày trước, bọn họ là cô nam quả nữ cùng ở trong một căn phòng, nếu không phải tranh cãi, gây lộn, thì cũng phải làm chuyện ân như bây giờ, không muốn cãi nhau, cũng không thích hợp cho việc vận động trên giường, hầu như chưa bao giờ có. Lẽ nào cứ ở trong phòng chống mắt nhìn nhau, nhìn núi tuyết mấy ngày sao?Tả Thừa Nghiêu có thể cũng hiểu được cảm giác kỳ quặc, không được tự nhiên, anh nói “Em tự đi ra ngoài trượt tuyết đi, chân của tôi chỉ bong gân một chút mà thôi, không cần em trông chừng.”Nhưng Cao Ca phủ định ngay. Bỏ qua những ân oán trước kia không nói làm gì, nếu hai người đã cùng đi, từ góc độ nào đó mà nói, cô không thể vô tình vô nghĩa bỏ lại anh một mình đi du ngoạn suy nghĩ một chút, sau đó lấy ipad ra, có hơi do dự nói “Nếu không… anh có muốn xem video với tôi không?”Thực ra trong phòng có TV lớn, khách sạn cũng cung cấp ipad, Tả Thừa Nghiêu vẫn mang theo máy tính của anh, hai người hoàn toàn có thể mạnh ai nấy chơi. Nhưng mấy ngày nay, hai người cùng vào cùng ra, Cao Ca vô tình ngầm thừa nhận hai người mặc định dính lấy Tả Thừa Nghiêu cũng không hề hay biết, vui vẻ đồng ý. “Được, em muốn xem cái gì?”“Tôi?” Cao Ca ngại ngùng nói “Tôi thích xem đều là những thứ tình cảm, hài hước, nhưng anh lại không có hứng thú. Anh là bệnh nhân, vẫn là chọn cái anh muốn xem đi.”Tả Thừa Nghiêu nhướn mày lên. “Cao Ca, tôi lặp lại lần nữa, mắt cá chân của tôi chỉ hơi bị thương mà thôi, toàn bộ những thứ khác đều rất khỏe mạnh, em lại muốn làm việc đó…”Trước khi anh nói ra càng nhiều, Cao Ca vội vàng ngăn cản. “Được, được, vậy xem thứ tôi thích đi.”Tả Thừa Nghiêu hài lòng vỗ nhẹ xuống giường, vào vị trí bên cạnh mình. “Qua đây, cùng tôi nằm trên giường đi. Cứ xem mấy thứ mà em hễ xem là cười đi.”“Có sao? Lúc tôi xem video có cười sao?”“Đúng vậy, lúc em ngủ cũng còn ngáy đấy, em cũng không biết sao?” Tả Thừa Nghiêu trêu ghẹo Ca oán trách lườm anh một cái, cô nghĩ, không thèm tính toán với người nghe lời Tả Thừa Nghiêu cùng nằm một chỗ. Anh đã xem “ngàn lần không ngờ tới” chưa? Được không?”“Chưa xem qua, em nói xem cái nào thì xem cái đó đi.”Tả Thừa Nghiêu tự nhiên vươn tay ôm Cao Ca vào trong ngực. Tuy rằng không phải lần đầu được anh ôm ấp, lúc bọn họ làm chuyện ân ái còn nhiều hơn thế này, nhưng vào thời khắc này, dường như đặc biệt ấm áp, giống như một đôi tình nhân chân chính, trong mùa đông giá rét cùng nhau quấn chăn xem những chương trình nhàm chán trên TV. Cao Ca cảm thấy ngay cả nhịp tim của mình cũng loạn mấy ở đây không quay về đi. Trên núi tuyết yên tĩnh, không có người quen biết, không có Mạnh Dao, không có Cao Thị, vào giờ phút này, bọn họ cùng nhau xem phim hài.“Ta là Vương Đại Chuy, ngàn lần không ngờ tới…”Mặc dù đã xem qua một hai lần, nhưng khi tiếng nói mang tính biểu trưng của Vương Đại Chuy xuất hiện, Cao Ca vẫn ngây ngốc cười liên xong mấy tập, Tả Thừa Nghiêu đưa ra một kết luận “Em rất dễ bị chọc cười.”“Không đúng, thực sự rất buồn cười mà, anh xem tập mới này, tập Vương Đại Chuy đùa yêu quái Tiểu Ngưu này. Nhìn dáng điệu kêu oang oang “Muốn chết muốn chết” thực sự rất buồn cười, anh không cảm thấy sao?”“Không cảm thấy, chỉ cảm thấy em thật sự rất dễ cười.”“Cái này không buồn cười vậy anh nghĩ phim gì mới buồn cười chứ?” Cao Ca không phục nói.“Tôi không cảm thấy phim gì buồn cười.”Đông Thành Tây Tựu, Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương và bộ Thái, cũng không buồn cười ư?”“Tôi đều chưa xem qua.”“Cái gì? Tại sao anh có thể chưa xem qua những thứ này?”“Không có thời gian, không có hứng thú.”Cao Ca không thể tin, nói “Xem một bộ phim thì mất bao nhiêu thời gian chứ? Vậy mà cũng không có?”Tả Thừa Nghiêu giống như nhớ ra cái gì đó, đại khái là nhưng ký ức không mấy vui vẻ lúc anh còn nhỏ, anh mím chặt môi, không nói Ca nhận ra tậm trạng của anh trầm xuống, làm bộ khoe khoang nói “Chưa xem qua thì xem đi, vậy bây giờ chúng ta xem Đông Thành Tây Tựu đi, cực kỳ hài hước, tôi đảm bảo tuyệt đối không phải là tôi dễ cười.”…Bọn họ cứ quấn chăn nằm trong phòng ba ngày, xem đủ các loại video, thêm các loại phim hài kinh Ca còn quái đản dụ anh xem các thể loại phim tình cảm, cô chiếu những tập cuối cùng của bộ Sex and the city, háo sắc nói “Anh xem Mr. Big đẹp trai chưa. Lúc anh ta nói, không ai có thể kháng cự được.”Tả Thừa Nghiêu cũng mặc cô tác quái, cô đưa cái gì thì anh xem cái đó, ngay cả khi cô háo sắc vừa mới nói Jo In Seong thật đẹp trai, lại tiếp tục khen Hoắc Kiến Hoa đẹp trai không ai bằng, một giây sau lại hô lớn Ngô Diệc Phàm dáng vẻ quả thực mê đảo chúng sinh… anh cũng hoàn toàn dung túng, không có cười nhạo cô tinh thần phân Ca còn dụ anh chơi game, các loại trò chơi nhàm chán, ngay cả trò kim cương xếp hình…Tả Thừa Nghiêu cũng học được rất nhanh. Chỉ là lúc đầu Cao Ca giành chiến thắng mấy bàn, nhưng chẳng mấy chốc anh đã làm chủ, sau đó làm cho Cao Ca thua đến nỗi cô còn cảm thấy mình đúng là đầu người óc heo…***Đêm trước ngày rời khỏi núi tuyết, khuya lắm rồi, bọn họ cũng không đi không phải có chuyện gì cần làm, cũng không chơi cái gì, chỉ là không đi ngủ. Có lẽ là luyến Ca còn nhớ rõ hôm đó, ngoài cửa sổ ánh trăng đặc biệt sáng, rọi xuống khắp mặt đất, phảng phất giống như có linh tính vậy, có thể đem trái tim của con người gột rửa sạch họ cũng không tùy tiện lên tiếng, dường như sợ quấy rối khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đẹp một lúc lâu, có lẽ là sắp rời đi, trở lại cõi trần thế vẩn đục thuộc về bọn họ, ma xui quỷ khiến thế nào, Cao Ca hỏi “Tả Thừa Nghiêu, chúng ta trò chuyện đi.”“Được, em muốn nói chuyện gì?”
truyen yeu khong loi thoat