Nỗi sợ số 1: Liệt dương (impotence) Theo giáo sư tâm thần Ken Robbins thuộc Đai học Wisconsin thì "đương nhiên là đàn ông lo lắng hơn phụ nữ vể vấn đề " khả năng chăn gối". Khi mà lòng ham muốn tình dục bắt đầu suy giảm hoặc việc làm tình không được suông sẻ như
Một câu chuyện vui nhộn khi Tiểu Mễ không hề hay biết mình là người đồng tính, lại còn bị người khác trêu chọc mới biết được giới tính thật của mình. Khi đúng trước Nghiêm Ngôn hắn đã dỗng dạc nói bạn mình muốn quen Ngôn nhưng chỉ đối lại câu trả lời khiến hắn giật mình đó là : ""Nếu như anh muốn trở thành người đàn ông của em? Thì thế nào?"
Các clip ghi lại sự việc người đàn ông khuyết tật bị tới 4 chuyến xe buýt bỏ qua. (Nguồn: Người dân ghi lại/Nghệ An/Facebook) Sau khi clip sự việc được lan truyền rộng trên mạng xã hội và các trang tin tức, đại diện Công ty thương mại và xây dựng Đông Bắc - Chi nhánh
- Lấy vợ, người đàn ông sẽ có nhiều thời gian tập trung vào chất lượng cuộc sống hơn cái thời lông bông, nay đây mai đó. Đầu óc ít mệt hơn vì đỡ phải đoán già đoán non xem cô ấy đang làm gì, mình có lỗi vu vơ gì với cô ấy không - Lấy vợ, tài chính của cả 2 sẽ thành một, sẽ được vợ quản lý chặt chẽ hơn, tích luỹ và tăng trưởng bền vững hơn.
Đây là cách mà người phụ nữ thường làm. Khi một người đàn ông tự khép mình, một người phụ nữ phẫn nộ rằng chồng mình không cởi mở. Thật là sai lầm để mong đợi một người đàn ông luôn bày tỏ tình cảm của mình cũng như hy vọng tình cảm của người phụ
yGFT1W. Chương 42. Cho những thứ vừa mới trở thành kỉ niệm 1 Liễu Như hấp tấp chạy đến bên phòng kí túc xá của Minh Phong. Đến nơi, cô dùng hết sức đập cửa liên hồi, giọng nói có chút nghiêm trọng "Minh Phong, Minh Phong, mau mở cửa cho tớ. Tớ có chuyện quan trọng cần phải hỏi." Âm lượng cực đại. Âm thanh đập cửa cùng tiếng kêu của Liễu Như làm kinh động những phòng bên cạnh. Một nam sinh phòng kế bên mở cửa ra nhìn Liễu Như, khẩu khí không hài lòng "Bạn nữ sinh kia, đã khuya rồi, không nên làm ồn như thế, người khác không ngủ được." Liễu Như nhận ra mình đã làm ảnh hưởng đến người khác, có chút cảm thấy có lỗi "Xin lỗi!~ Thật sự rất xin lỗi. ~~ " "Lần sau nhớ rút kinh nghiệm." Đàn ông luôn là như thế, dễ dàng bỏ qua mọi chuyện cho người khác nếu người đó đã biết lỗi, tuyệt đối sẽ không có chuyện để hận thù trong lòng, chờ ngày trả thù giống như phụ nữ. Phụ nữ là một loài rắn độc nhất hành tinh. Có quá phiến diện không đây? Lúc này Minh Phong mở cửa phòng ra, lập tức liền thấy khuôn mặt đầy lo lắng của Liễu Như, trong đầu sớm đoán được là chuyện gì nhưng lại vờ như không biết "Cô không ngủ thì cũng nên để cho người khác ngủ nữa chứ. Sao giờ này còn chưa ngủ, đến tìm tôi vì chuyện quan trọng gì?" Cậu chăm chú quan sát biểu cảm của đối phương. Liễu Như không hơi sức quan tâm đến những lời trách cứ này của Minh Phong, dù sao cô cũng đã sớm quen với bản chất không có tim, không có phổi của Minh Phong. Bây giờ có một chuyện vô cùng quan trọng, cô luống cuống hỏi "Lúc trưa tan học, cậu có thấy một quyển sổ màu hồng ở trên bàn của tớ không? Là quyển sổ màu hồng, ở bên ngoài bìa có ghi dòng chữ `Cho những thứ vừa mới trở thành kỉ niệm´ đấy." Ánh mắt chờ mong câu trả lời. Nhưng hồi âm của Minh Phong lại không thỏa mãn được chờ đợi của cô "Cho những thứ vừa mới trở thành kỉ niệm? Nổi cả da gà." Ngược lại là một sự đả kích. Cô khổ sở "Cậu thấy tớ như thế này chưa đủ khổ hay sao? Còn nói những lời như thế. Cái gì mà sến chứ. Tớ thấy câu này rất có ý nghĩa mà." Cô lại đưa tay ra đấm vào ngực của Minh Phong. Lần này Minh Phong tránh được "Câu này là do cô tự nghĩ ra?" Liễu Như gật đầu. Minh Phong hỏi tiếp "Bỏ quên sao?" Liễu Như mất kiên nhẫn "Tớ cũng không xác định rõ là bỏ quên hay bị mất nữa nè! Cậu hỏi nhiều như thế làm gì? Ruột gan của tớ đang nóng như bị thiêu đốt đây này. Cậu rốt cục có thấy hay không?" Minh Phong nhìn bộ dạng của Liễu Như một chút, sau đó mới trả lời "Tôi không thấy." Chỉ một câu ba từ đơn giản như vậy làm Liễu Như tựa như rơi xuống vực thẩm. Cô xịu mặt nhìn xuống nền gạch của dãy hành lang, thở nặng một hơi thật dài, trong lòng không ngừng suy nghĩ rốt cục quyển sổ hồng đó nằm ở đâu? "Cô có kiếm cẩn thận trong phòng chưa? Biết đâu là vì cô hậu đậu để ở góc nào đó rồi bây giờ không nhớ ra thì sao? Cũng biết đâu là vì cô hậu đậu nên tìm không thấy?" Liễu Như đá nhẹ vào chân của Minh Phong một cái "Cái gì mà hậu đậu chứ! Cái đó quan trọng như thế tớ có chỗ cất bí mật, làm sao có thể ở chỗ khác được chứ! Tớ đã tìm kiếm khắp phòng cũng không thấy." Mặc dù nói như vậy nhưng Liễu Như vẫn là không từ mà biệt, một mạch chạy thật nhanh về phòng tìm kiếm lại một lần nữa. Như thế chẳng khác nào thừa nhận với Minh Phong rằng mình hậu đậu? "Coi chừng đó, chỗ cầu thang tối như vậy, nói không chừng có ma đó." Đến phút cuối Minh Phong vẫn không từ bỏ trêu chọc Liễu Như, nhưng cô một từ cũng không nghe thấy. Đợi sau khi Liễu Như nửa sống nửa chết chạy đi về, Minh Phong mới trở lại bên trong phòng của mình, trèo lên trên giường, bật đèn lên, cầm quyển sổ màu hồng nhét ở dưới gối ra. Cái người này, thích màu hồng đến như thế sao? Ngay cả quyển nhật kí cũng màu hồng. Cậu phân vân không biết có nên mở ra đọc hay không. Nhưng mọi người nên biết, Minh Phong tuyệt đối không phải là người hoàn hảo đến mức hoàn toàn, dù ít hoặc nhiều cũng có một số phẩm chất không được tốt nếu không muốn nói là vô cùng xấu. Cuối cùng, cậu quyết định mở ra đọc, chỉ cần đừng để cho đối phương biết có người đã đọc là được chứ gì. [ Ngày... tháng... năm... Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt với mình. Mình đã cùng ba mẹ đại nhân đến trường mới để làm thủ tục nhập học. Và mình vô tình gặp được bạn nam sinh kia rất đẹp trai. Không hiểu vì sao từ lần đầu gặp gỡ đó, trong lòng mình cứ luôn nhớ đến gương mặt của cậu ấy. Cậu ấy cũng nhìn mình nhưng chỉ là lướt qua. Cậu ấy tên là gì nhỉ? Học lớp nào? Mình và cậu ấy không biết có duyên gặp lại không nữa.../... ] [ Ngày... tháng... năm... Mình trước đây không hề tin vào những chuyện trùng hợp ở trên đời nhưng hôm nay bản thân lại bắt đầu tin tưởng. Thật không ngờ, có nằm mơ cũng không nghĩ đến. Mình không những được gặp lại mà còn được học chung với cậu ấy nữa. Khoảnh khắc mình bước vào lớp, trong mắt mình dường như chỉ thấy được cậu ấy. Cậu ấy ngồi một mình ở cuối lớp. Mình thật sự vui mừng, muốn đến nói chuyện với cậu ấy ngay lập tức nhưng lại không dám. Lần trước và lần này, mình đều cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể cậu ấy. Cậu ấy thuộc dạng COOL BOY sao? Mình vô cùng, vô cùng muốn khám phá cậu ấy.../... ] [ Ngày... tháng... năm... Mình thật sự thích cậu ấy như lời của Lâm Việt và Tuyết My nói sao? Tuyết My hỏi mình vì lí do gì mà thích cậu ấy. Thật sự mình cũng không biết trả lời như thế nào nữa. Có lẽ, con tim có lí lẽ của con tim. Thích một người thì không cần biết lí do, chỉ cần có cảm xúc là được. Đây là lần đầu tiên trong đời mình thích một người, phải làm sao đây? Đêm hôm nay có rất nhiều chuyện vui xảy đến với mình. Lúc mình đi vườn hoa đêm của trường chơi, mình đã gặp được cậu ấy. Cũng vì mải miết đuổi theo cậu ấy, không chú ý đường đi mà mình đã vấp khúc gỗ, té xuống đất. Cũng may cậu ấy cũng chịu dừng lại. Giá như cậu ấy đến đỡ mình lên thì hay biết mấy! Không sao, cậu ấy chịu nói chuyện với mình là được rồi. Cậu ấy nói, mình và cậu ấy là hai thế giới khác nhau, còn bảo mình không nên bước vào thế giới của cậu ấy, nếu không sẽ hối hận. Nhưng mà mình lại nghĩ khác, thế giới của cậu ấy rất tốt đẹp. Minh Phong~~~! Tên của cậu rất đẹp. Tớ rất muốn nói ra điều này cho cậu nghe nhưng cậu lại không cho phép. Tớ chỉ còn biết thầm khen cậu trong nhật ký của mình thôi. Tớ đã khắc ghi tên của cậu rất nhiều lần trong trí nhớ rồi, cho dù sau này có bị mất trí nhớ đi nữa cũng sẽ không quên tên cậu đâu. ] [ Ngày... tháng... năm... Hôm nay thật lòng rất cảm ơn cậu đấy, Minh Phong. Cậu đã bảo vệ tớ thoát khỏi đám nam sinh côn đồ đó. Lúc đối diện với bọn họ, tớ có chút sợ hãi nhưng khi cậu đến, nói thật tớ không còn sợ nữa. Cậu hỏi tớ "Tôi đáng sợ lắm, phải không?" Câu hỏi này không khó để trả lời nhưng cậu đừng hỏi được không? Bởi vì với tớ cậu không hề đáng sợ. À, còn nữa, tớ có nghe cậu nói với bọn họ "Hôm nay tôi không được khỏe..." Cậu bị bệnh gì sao? Có nặng lắm không? Cầu mong cho cậu ngày mai sẽ khỏi hẳn. ] [ Ngày... tháng... năm... Hôm nay tớ đã chủ động xin số điện thoại của cậu nhưng cậu lại không cho, còn nói cái gì mà không cần thiết nữa. Hứ, cậu thật là đáng ghét đấy Minh Phong, nhưng mà tớ cũng không có cách nào để ghét cậu được. ] [ Ngày... tháng... năm... "Hạnh phúc", chỉ có thể dùng hai từ này để miêu tả ngày hôm nay của mình thôi. Hôm nay, lúc mình ngồi trên chuyến xe buýt sáng để trở về nhà đã xảy ra rất nhiều chuyện. Có một người đàn ông xấu xí dê sờm mình. Ngay sau đó lại có một người đàn ông đẹp trai đến cứu giúp mình. Đây là lần thứ hai cậu giúp tớ thoát khỏi nguy hiểm rồi đấy, Minh Phong. Mặc dù không nên nhưng mình vẫn muốn cảm ơn tên dê sờm kia, vì hắn mà mình mới có được sự bảo vệ từ Minh Phong. Cậu là người hùng trong lòng của mình. Thật là trùng hợp phải không? Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên một chuyến xe buýt bao nhiêu lần nữa đây?? ] [ Ngày... tháng... năm... Wow~~ Thật là ngưỡng mộ cậu quá đi, Minh Phong à. Cậu chơi cầu lông giỏi như vậy, dạy cho tớ đi. Sau này chúng ta cùng tranh tài. ] [ Ngày... tháng... năm... Hôm nay tớ có chút ghen đấy Minh Phong. Tớ cảm thấy không được vui khi thấy người khác tặng hộp sô-cô-la cho cậu, lại còn kèm theo một bức thư nữa. Như thế chẳng phải là tỏ tình sao? Mặc dù tớ tin tưởng cậu sẽ không đồng ý lời mời hẹn hò từ người đó, nhưng trong lòng vẫn có chút không yên, cho nên đã mặt dày cướp hộp sô-cô-la và bức thư. Hộp sô-cô-la thì tớ để dành ăn, dù sao cũng là đồ ăn, không được lãng phí. Còn bức thư tớ đã vứt nó vào sọt rác rồi. Tớ cảm thấy hơi có lỗi trước tình cảm của người đó, nhưng vì mình tớ đành làm như thế. Tớ cũng có viết thư gửi cho cậu, không biết cậu sẽ đọc hay lại vứt nó đi như hành động của tớ vậy. Đừng vứt bỏ lá thư của tớ nha. ] "Thật đúng là đồ ngốc!" Đọc đến đoạn này, Minh Phong không nhịn được mắng chửi, mặc dù trong lòng bị những lời như thế làm cho dao động. Cậu lật sang trang mới, tiếp tục đọc. [ Ngày... tháng... năm... Hôm nay là lần đầu tiên tớ đặt chân vào phòng của cậu, cảm giác ấm áp như ngôi nhà của mình vậy. Lúc đi tham quan xung quanh, tớ đã thấy được trên tường có treo tấm ảnh lúc nhỏ của cậu. Trong hình là một đứa trẻ với nụ cười trong veo, thuần khiết. Nụ cười của cậu đẹp như vậy, sao bây giờ cậu không cười nữa? Tớ thật sự muốn nhìn thấy cậu cười. Từ lần đầu tiên gặp cậu cho đến bây giờ, tớ vẫn chưa thấy nụ cười của cậu đấy. Thật là buồn quá đi. khóc Lúc nhỏ cậu đẹp trai lắm, điểm này tớ nghĩ cho dù năm mươi năm nữa vẫn sẽ không thay đổi. Có một câu hỏi cậu vẫn chưa trả lời tớ "Lần sau tớ có thể đến chơi nữa không?" Cậu im lặng thì tớ coi như là ngầm đồng ý đấy nhé! ] [ Ngày... tháng... năm... Minh Phong, bắt đầu từ hôm nay tớ sẽ ngồi cạnh cậu chung lớp đó. Cậu có biết, để được ngồi cạnh cậu, tớ đã mặt dày và tốn nước vãi nhiều như thế nào không? Nhưng mà thành quả lại rất ngọt ngào. Ngồi cạnh cậu giây đầu tiên hạnh phúc, giây thứ hai hạnh phúc, lúc nào cũng hạnh phúc. Nếu biết như vậy tớ đã sớm xin đổi chỗ rồi. Ngồi cạnh cậu ngoài hạnh phúc còn có thú vị. Lúc cậu viết bài, tớ có lén nhìn vào tập cậu. Nét chữ màu mực tím của cậu trông rất đẹp mắt. Cậu cho tớ mượn tập là một sai lầm của cậu đấy. Tớ sẽ không trả cho cậu đâu, sẽ chiếm nó làm của riêng, cho dù sáng mùng một Tết cậu có đòi tớ cũng nhất quyết không trả. ] Minh Phong lại không nhịn được mắng chửi "Cô nghĩ cô làm chuyện xấu thì không ai biết sao?" Đồng hồ treo tường phát ra âm thanh báo hiệu đã tới mười hai giờ đêm. Minh Phong ngáp nhẹ một cái, xếp quyển nhật của màu hồng nữ tính lại, cẩn thận để ở dưới gối, sau đó tắt đèn, trùm chăn và tìm vào giấc ngủ. Khi nhắm mắt lại, bất tri bất giác cậu liền thấy được hình ảnh của Liễu Như cùng những hành động đã xảy ra giữa hai người. Thật không ngờ nhanh như thế... _Năm mởi vui
ReviewCHỈ MUỐN LÀM NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA EMTác giả AngelinaThể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, đẹp trai phú soái công, hoạt bát đáng yêu thụ, sủng, ngọt, ít ngược, dài 97 chương + 13 PNTình trạng Hoàn_______________________Tô Tiểu Mễ đi uống rượu với bạn bạn bị thất tình , cũng hơi say say chưa về đến ký túc xá đã lăn ra ngủ giữa đường. Lúc thức dậy cả người bê bối không chịu nổi, “được” Nghiêm Ngôn học trưởng soái ca nhà giàu đi qua vứt cho 100 nguyên vì tưởng nhầm cậu là ăn Tiểu Mễ sau một hồi cãi nhau với lí lẽ “Anh có thấy tên ăn xin nào vào được đại học chưa? Anh có thấy tên ăn xin nào hào hoa phong nhã như thế này chưa? Anh có thấy tên ăn xin nào có kiểu tóc hợp thời thế này chưa? Anh có từng thấy tên ăn xin nào trắng như vậy chưa?” thì cũng nhặt lấy 100 nguyên đút túi vì “người ta cho tội gì không lấy”. Và hóa ra 100 nguyên này đã mở ra mùa xuân của Tô Tiểu Mễ. v Em đổ Nghiêm Ngôn mà chẳng cần phải tán Tiểu Mễ đã lấy tờ 100 nguyên kia thành “vật định tình” của mình và Nghiêm Ngôn, vì thế cậu bảo vệ nó rất cẩn thận“Còn 100 nguyên lần trước nhặt về được Tô Tiểu Mễ lồng vào trong khung, bên cạnh còn đặt một con dao gọt trái cây. Xem như cảnh cáo răng đe những người ngủ cùng phòng, nếu như không thấy đồng tiền này, cậu sẽ làm con dao trắng kia chuyển thành màu đỏ.”Angelina là tác giả mình rất thích, viết truyện ngọt mà không ngán, hài thì cứ gọi là vô bờ bến. v Đọc thấy thoải mái cực kì. Nếu ai đã xem phim đam mỹ chuyển thể từ cuốn “Tựa như tình yêu” thì chắc không còn xa lạ gì với Angelina nữa. Có điều mình cực kì bấn cặp Nghiêm Ngôn x Tô Tiểu Mễ này thậm chí còn có phần hơn cặp chính của “Tựa như tình yêu” nữa, mặc dù hai người chỉ xuất hiện trong vài phân cảnh ở “Tựa như tình yêu 2”, nhưng mình đã đổ cái rầm. May mắn sau này mình mò được “Chỉ muốn làm người đàn ông của em” nên mới biết thực hư đôi trẻ này là như thế là câu chuyện về ngốc manh đanh đá thụ được cao phú soái công nhặt về là câu chuyện về ngốc manh đanh đá thụ truy đuổi cao phú soái công đến cùng rồi được cao phú soái công nhặt về là câu chuyện cực kì cực kì đáng yêu cực kì cực kì ngọt ngào. Ai không tin review của mình thì hãy tin lần này đi còn ai vẫn tin mình thì tiếp tục tin đi nhé vì truyện dễ thương lắm huhu không đọc là phí đời đó. Đặc biệt là những con tim đang quằn quại vì truyện ngược thì hãy may dù và nhảy hố bộ này đi thôi. ง ° ͜ ʖ °ง________________________Khi tiểu công giáo huấn tiểu thụ “Tô Tiểu Mễ, trên thế giới này có rất nhiều người không đáng đồng tình, sau này ra ngoài xã hội em sẽ biết mọi việc không như tưởng tượng, người ngày ngày cười với em nói không chừng một giây sau sẽ thọc chết em.”Tô Tiểu Mễ cái hiểu cái không gật đầu, tiếp theo lại nhìn Nghiêm Ngôn hỏi “Vậy sau này anh có thọc chết em không?”“Em có tin anh lập tức thọc chết em hay không.” Quả thực đàn gảy tai gặp tiểu tam, tiểu công nói “Tôi chưa từng nghĩ sẽ đem Tô Tiểu Mễ so với bất luận người nào, dù mọi thứ của cậu đều tốt hơn Tô Tiểu Mễ nhưng đời này ông đây đã chọn cậu ta.” Dứt lời liền kéo Tô Tiểu Mễ cảm động rưng rưng rời đi, đến khi ngồi vào lớp học vẫn còn bị mấy lời đó kích động như đang ở trên thiên đàng.”___________________Khi tiểu tam định đánh tiểu thụ, tiểu công giải quyết “Tống Mạc thấy Tô Tiểu Mễ đắc ý ra mặt, một cổ lửa giận từ dưới ót vọt lên, giơ tay lên muốn cho Tô Tiểu Mễ một cái tát, Nghiêm Ngôn ngồi trên ghế salong phía sau lại đem Tô Tiểu Mễ kéo ra, đứng lên trực tiếp tăng thêm sức cho Tống Mạc một cái tát, Tống Mạc bị đánh ngã ngồi dưới đất “Mẹ nó, cậu ta không phải người cậu muốn đánh là đánh? Hôm nay cậu đã giẫm đến giới hạn thấp nhất của tôi rồi” Nói xong liền ngồi xổm người nheo lại ánh mắt nguy hiểm, bắt lấy cổ tay Tống Mạc “Nhà cậu ở đâu?”Thấy ánh mắt Tống Mạc ngấn nước không nói lời nào, Nghiêm Ngôn tăng thêm sức tay “Nói, nhà cậu ở đâu.”Cuối cùng Tống Mạc chịu không nổi đau đớn ấp úng nói ra địa chỉ, Nghiêm Ngôn liền kéo cậu đi ra khỏi cửa tới địa chỉ mà cậu nói, nhấn chuông cửa, lát sau có một người trung niên chạy đến mở cửa, Nghiêm Ngôn kéo Tống Mạc đẩy tới trên người kia “Con của các người cứ ép tôi phải quen cậu ta, các người tự giải quyết đi.” Nói xong liền xoay người rời đi, phía sau truyền đến loang loáng tiếng chửi bậy “Đúng là cái thằng không có tiền đồ, mày nhìn mày đã làm chuyện gì đi, mày bảo tao sau này còn mặt mũi gì sống ở nơi này.”__________________Tất nhiên là truyện cũng sẽ có ngược nhé. Đó cũng chính là biến cố lớn nhất trong cả truyện. Nhưng mà đấy là xét tổng thể trong “Chỉ muốn làm người đàn ông của em” thôi, chứ mình thấy cũng bình thường. v Màn ngược kinh điển của việc come out thường thấy trong đam mỹ ấy mà. Nhưng Nghiêm Ngôn yêu Tô Tiểu Mễ lắm và Tô Tiểu Mễ cũng vậy nên sau mấy hồi dằn vặt đối phương thì hai người cũng có cái kết HE viên truyện còn có sự xuất hiện của một “tiểu - tam - truyền - kì”, đó là Lô Y Y - chị gái sát vách lớn lên cùng Tô Tiểu Mễ, hay cãi nhau với Tô Tiểu Mễ như chó với mèo. Nhưng Lô Y Y không hề đáng ghét nhé. v Chị thích giai đẹp chứ không có ý cua bồ bạn - đây chính là nguyên tắc vàng được Lô Y Y tuân thủ. Và Lô Y Y còn có công rất lớn trong việc khuyên Tô Tiểu Mễ nghĩ thông mà quay về bên Nghiêm Ngôn, còn dạy Tô Tiểu Mễ cách câu dẫn Nghiêm Ngôn… Nói chung là truyện ai cũng đáng yêu hết à, trừ mấy vai phản diện thôi.  ̄∇ ̄*Chú ý chú ý xin chú ý, come out này chỉ bị vấp phải sự phản đối của phụ huynh chứ tiểu công không hề bị lung lay, không có tiểu tam xuất hiện chắn đường, không có thành phần chọc gậy bánh xe. Đọc không hề ức chế chút nào. (●><●) Các bạn đã hết chần chừ chưa? Đã sẵn lòng nhảy hố chưa? Like và share cho mình biết nhé. <3Review by Ám Dung HoaBìa Hàn Tiệp Dư*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
Tô Tiểu Mễ đứng trước cửa nhà Nghiêm Ngôn dùng sức gõ cửa, cửa mở ra Tô Tiểu Mễ thấy Nghiêm Ngôn mặc quần áo nông rộng, bộ dạng như mới vừa tỉnh ngủ, Nghiêm Ngôn như vậy Tô Tiểu Mễ chưa từng thấy qua. Với cậu Nghiêm Ngôn là dạng người mới vừa nhìn sẽ cảm thấy tuấn tú, càng nhìn thì càng thấy đẹp trai, nhìn nửa lại càng Ngôn thấy người đến là Tô Tiểu Mễ lập tức đen mặt muốn đóng sập cửa. Tô Tiểu Mễ vội vàng ôm lấy khung cửa, mấy lời ban nãy luyện tập trên xe hiện tại nói ra lại lắp bắp không mạch lạc "Dấu hôn kia ....em tự làm...em..muốn ....anh ghen, thật xin lỗi, thật xin lỗi, em đáng chết."Nghiêm Ngôn nghe mấy lời không liền mạch đại khái cũng đoán ra nhưng biểu tình vẫn như cũ không thay đổi, nhường chỗ trống cho Tô Tiểu Mễ vào nhà "Vào rồi hãy nói."Tô Tiểu Mễ giống đứa bé phạm phải sai lầm, theo sau Nghiêm Ngôn đi vào phòng khách, ngồi trên ghế salong, cúi thấp đầu đem mọi chuyện quan trọng lập lại một lần, sau khi nói xong liền ngẩng đầu, rưng rưng đáng thương nhìn Nghiêm Ngôn."Được Tiểu Mễ, không ngờ cậu cũng có tài làm đạo diễn phết, chỉ có một dấu đỏ mà cậu có thể nháo đến cỡ này?" Nhóc quỷ này, tốt bụng giúp cậu ta tìm lại 100 nguyên, không ngờ lại rơi vào tình trạng thảm hại, khi ngay ở cửa phòng học nghe Lô Y Y hô to, tình cờ liếc qua lại thấy đầu vai Tô Tiểu Mễ có dấu hôn, lúc đó hắn giận đến thiếu chút nữa nhảy ra đánh Tô Tiểu Mễ một trận."Em, em chỉ vì quá quan tâm đến anh, cho nên. . . . . ."Nghiêm Ngôn nghe cậu nóng lòng giải thích thì hơi mềm lòng, cơn giận tiêu tán đi phân nửa, cắn răng oán hận nói "Tô Tiểu Mễ, cậu phải hiểu không phải chỉ mỗi cậu biết ghen!"Tô Tiểu Mễ cũng biết bản thân đã làm sai, im lặng tự ăn năn nghe Nghiêm Ngôn buông lời dạy dỗ."Có phải đã lâu không trừng phạt cậu, ngứa da đúng không?" Nghiêm Ngôn nghiêng người tới, bóp cằm Tô Tiểu Mễ nâng cao. Khuôn mặt Tô Tiểu Mễ ửng đỏ, trừng phạt cái gì? Là làm chuyện lần trước sao, lại nghĩ đến mình đang ở nhà Nghiêm Ngôn, bèn ngẩng đầu đánh giá trên dưới, vừa rồi không thấy rõ bây giờ nhìn lại nhà Nghiêm Ngôn cũng quá lớn đi, nhịn không được tò mò hỏi "Nhà anh không có ai sao?""Tôi ở một mình." Nghiêm Ngôn vừa nói vừa kéo Tô Tiểu Mễ đi đến phòng ngủ, vào trong liền ném lên giường. Tô Tiểu Mễ ngã xuống giường, tay nắm lấy tấm chăn vừa vặn che kín khuôn mặt đỏ bừng của cậu. Nghiêm Ngôn thối, có cần gấp gáp vậy Ngôn nhào đến, kéo ra tấm chăn, tiếp theo phủ lên người Tô Tiểu Mễ "Tự mình gặm hèn chi dấu đỏ không đủ lực, vẫn là để tôi giúp cậu." Vừa nói vừa kéo quần áo trên người Tô Tiểu Mễ ném ra lại chuyện này làm gì, Tô Tiểu Mễ không vui bĩu môi, cậu đã xin lỗi hắn nhiều lần mà vẫn không tha, đang ngẩn ngơ suy nghĩ cổ chợt truyền đến ấm áp làm cả người Tô Tiểu Mễ run lên nhè nhẹ, đầu lưỡi ẩm ướt liếm quét ngay cổ rồi từ từ trợt xuống vật nổi lên trước ngực, Tô Tiểu Mễ cảm nhận được luồng sóng tê dại, miệng bật ra rên rỉ khe khẽ, cảm thấy rất thoải mái bèn đem tay cắm vào mái tóc Nghiêm Ngôn, lẩm bẩm nói "Chuyện kia kia...a...ưm... thật...a... thật xin lỗi.""Xem ra tôi còn chưa dùng hết sức nếu không sao cậu lại có tâm tư nghĩ đến chuyện khác?"Nghiêm Ngôn cười xấu xa vói tay đến 囧囧 trướng to, Tô Tiểu Mễ hít một ngụm khí lạnh "Hmm, nơi đó, đừng, đừng. . . . . ."Nghiêm Ngôn tiếp tục hoạt động lên xuống "Đừng cái gì?""Đừng, đừng ngừng. . . . . ." Một người anh tuấn rạng ngời như Nghiêm Ngôn lúc này lại thốt ra lời hạ lưu, Tô Tiểu Mễ xấu hổ đến khuôn mặt đỏ rực có thể nặn ra máu ."Tiểu Mễ, cậu thật nhạy cảm." Nghiêm Ngôn giọng nói đã khàn đến đáng sợ, nhìn người phía dưới thân mình không ngừng, 囧囧cứng rắng trông rất khổ sở."Ư, ư, a, nơi đó, a. . . . . ." Trong miệng Tô Tiểu Mễ truyền ra rên rỉ đứt quãng. Không lâu sau, Tô Tiểu Mễ hít thở trở nên khó khăn dồn dập."Em, em, không được." Dứt lời liền cong thân thể lên thành vòng cung, chất lỏng màu trắng buông thả phóng hết vào tay Nghiêm Ngôn. Tô Tiểu Mễ mệt mỏi ngã trên giường ngó chừng Nghiêm Ngôn, thở gấp nói "Anh thật lợi hại."Ném ra một câu tiếp theo lại ngượng ngùng dùi đầu vào gối, Nghiêm Ngôn ở trước ngực Tô Tiểu Mễ cắn một cái "Vẫn còn chưa xong." Ôm Tô Tiểu Mễ giúp cậu xoay người nằm ngửa trên giường, Tô Tiểu Mễ trốn tránh muốn tiếp tục giả đà điểu, ham muốn trong mắt còn chưa biến mất Nghiêm Ngôn cúi xuống hôn lên môi Tô Tiểu Mễ, đầu lưỡi linh hoạt chen vào trong miệng ra sức cướp đoạt, sau đó đem chất lỏng trong tay xoa lên nơi phía sau Tô Tiểu Mễ . Tô Tiểu Mễ cảm thấy phía sau lành lạnh, ngay sau đó là ngón tay ôn nhu của Nghiêm Ngôn thăm dò vào hoàn toàn không giống lần đầu, Tô Tiểu Mễ bị cảm giác mới mẻ đó khiến cho nói không ra lời, miệng không ngừng phun ra rên rỉ, cuối cùng Nghiêm Ngôn ghé vào lỗ tai Tô Tiểu Mễ nhỏ giọng nói "Bảo bối, anh muốn tiến vào."Cùng lúc câu nói vừa mới dứt, một dị vật thô to ấm áp tiến vào trong cơ thể, hai người cùng nhau hừ một tiếng, Tô Tiểu Mễ đã không phải lần đầu nên cũng không cảm thấy đau đớn cho lắm, chỉ thấy cảm giác có chút xa lạ, 囧囧 囧囧 của cậu lại bắt đầu phấn chấn, đầu óc bị cơn choáng váng bao phủ, không biết qua bao lâu, rung chuyển ngày càng mạnh mẽ, Tô Tiểu Mễ ngẩng cổ hét to "Hmm ~ Hmm ~, em lại muốn tới.""Mới thế mà đã tới sao."Cuối cùng Nghiêm Ngôn cũng chiếm được giải phóng trong cơ thể Tô Tiểu Mễ. Ôm Tô Tiểu Mễ vào lòng, hai người cũng ngủ mê man. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Tô Tiểu Mễ nhớ cậu còn có chuyện muốn nói lại vì lao lực qua độ nên không nghĩ quá nhiều ngủ thiếp đã quên hôm nay Nghiêm Ngôn không có lớp nhưng buổi chiều cậu có khóa cần học. Cậu cũng quên trường học của bọn họ người đến lớp chiếm 40% thành tích học khi Tô Tiểu Mễ tỉnh chuyện đầu tiên cậu nghĩ đến là làm tiểu thụ cũng rất tốt. Cười ngây ngô một hồi mới mở điện thoại nhìn tin ngắn, tận mười lượt gọi chưa ai nghe, hẳn thấy mình ngủ nên không đánh thức, lại nhìn tin ngắn của bọn Chu Cương, Tôn Diệu."Thằng nhóc cậu không muốn tốt nghiệp đúng không? Mau lên lớp."Tô Tiểu Mễ kêu thảm một tiếng, không quản thân thể đau nhức cuống quít xuống giường mặc quần áo tử tế, để lại một mình Nghiêm Ngôn liền xông ra đó về sau, Tô Tiểu Mễ vì muốn nếm được ngon ngọt, một lát không cẩn thận làm hư sách giáo khoa của Nghiêm Ngôn, một lát lại không cẩn thận cạo sờn CD Nghiêm Ngôn. Nếu như Nghiêm Ngôn hung hăng trừng cậu, cậu liền nháy mắt "Em biết em sai rồi, anh làm gì cũng được đừng có trừng em."Hôm nay vừa lúc cậu lại muốn làm hư gì đó, đi chung quanh nhà Nghiêm tìm kiếm đồ hạ thủ, Nghiêm Ngôn ở bên cạnh lạnh lùng nói "Em đừng có làm bộ như tìm vật đánh rơi, em quên rồi sao, quanh co lòng vòng chút nữa làm hư đồ của anh ."Tô Tiểu Mễ đỏ mặt không nghĩ tới tâm tư cậu bị Nghiêm Ngôn nhìn thấy một cách dễ dàng. Nhớ tới một chuyện, Nghiêm Ngôn thẳng thẳng nói "Học kỳ sau anh phải ra ngoài thực tập.""Nhanh như vậy?" Tô Tiểu Mễ hoảng sợ hô lên."Anh đã năm tư ra ngoài học tập cũng không có gì lạ.""Vậy em làm sao bây giờ?""Em làm được gì? Anh bị bố gọi đến quản lý chi nhánh công ty ông ấy, chủ nhật cứ đến tìm anh."Tô Tiểu Mễ nghe đến bố Nghiêm Ngôn liền không biết nói gì nữa. Khoảng thời gian qua thật sự rất vui vẻ thiếu chút cậu đã quên Nghiêm Ngôn mới đây đã năm tư, trong trường học đơn thuần cái gì cũng không cần nghĩ nhưng sau khi ra ngoài xã hội thì thế nào, tất cả mọi người đều phải đối mặt với tương lai mà tương lai hai người bọn họ là một mảng mù mịt nặng nề, Tô Tiểu Mễ không thể không nghĩ rồi lại không dám nghĩ đến, mặc dù đã tự nhủ với bản thân vui được ngày nào hay ngày đó nhưng nhìn thời gian trôi qua một cách nhanh chóng, bản lại bất lực không thể ra sức, bồn chồn không Ngôn nhìn thấy biểu tình Tô Tiểu Mễ, kéo cậu ngã vào lòng mình, trán áp vào trán Tô Tiểu Mễ "Em chỉ cần đi theo anh là được."Nghe đến đây, hai tayTô Tiểu Mễ tự nhiên hoàn thật chặc vòng eo Nghiêm Ngôn, chặt đến thiếu điều siết chết Nghiêm Ngôn.
Nén được thiết kế cho phụ nữ, người cao niên và đàn 80 compression is designed for women, seniors and say you can do better than your ty sảnxuất khẩu phần cho người lớn và đàn company produces rations for adults and và đàn em đang đi bắt ả and the boys are picking her up right đàn em thơ bé mãi ngóng vì ai đó là đàn em không có nghĩa là họ không xứng đáng được tôn trọng và hợp because someone is junior doesn't mean they don't deserve respect and dù thuộc dòng CLS đàn em mới, CLA thực sự giống hệt A45 bên trong lớp vỏ despite its sweeping new junior CLS lines, the CLA is actually identical to the A 45 beneath the đánh mất sự tự tin và để đàn em 15 tuổi dẫn 4- 1 trong set Hercog lost confidence and left 15-year-old juniors 4-1 in the final khác, một đàn em khác, Yuu Mashiro ngước nhìn Natsusa và theo bước chân the other hand, another junior, Yuu Mashiro looks up to Natsusa and follows in his Yeon hay nhiều đàn em của cô tuy đã debut được một thời gian dài nhưng rất ít có cơ hội tỏa Yeon and many of her juniors debuted for a long time but they have not had a chance to là với Asia dễ thương và đàn em Koneko- chan thì tôi có thể làm như thế cả especially if the partner was the cute Asia and the Kouhai Koneko-chan, then I would do it for the whole nữa, Nomura Shuhei trong vai' Nishino',sĩ quan cảnh sát đàn em và cũng là đồng nghiệp của Shuhei Nomura is'Nishino', a junior police officer and is also Sawamura's ngày nọ,Ryou nhận được lời tỏ tính từ đàn em của mình, day, Ryou received a confession from his kouhai, Khi một vài đàn em giới thiệu họ trước tôi tại các chương trình âm When some juniors introduced themselves to me at music sinh viên này sẽ nhập như đàn em và chỉ cần thêm hai năm để hoàn thành bằng cử nhân tại đại học UC students will enter as juniors and only need two more years to complete a bachelor's degree at UC nghiệp cấp cao của Ionescu, Ruthy Hebard,có 18 điểm và 11 rebound, và đàn em Satou Sabally có 25 điểm và sáu fellow senior Ruthy Hebard had 18points and 11 rebounds, and junior Satou Sabally had 25 points and six nếu được đào tạo đúng cách, đàn em có tiềm năng to lớn", József Boda, CEO của CodeCool nói với if trained the right way, juniors have tremendous potential," József Boda, CEO of CodeCool told gặp áp lực quá lớn là sự trông đợi của công chúngtrong và ngoài nước vì là đàn em is under great pressure as the expectation of the public andforeign audience because of being the junior of trái tay của Serena giúp đàn em Canada thắng game đấu và dẫn 6- backhand error helped Canadian juniors win the game and lead ngày, đàn em cùng hắn tổ chức ăn nhậu, đứa nhỏ nhất trong bọn lên giọng tiếc rẻOne day, the juniors with him held a party, the youngest of them raised a regretful voiceHọc viên đạt được trình độ chuyên môn cần thiết để nhập học tại Green River vàchuyển đến những trường đại học như đàn em năm thứ gain the qualifications needed for admission at Green River andtransfer to top universities as third-year cuộc phỏng vấn với BBC sau giải The Open,huyền thoại Jack Nicklaus nghi ngờ đàn em tái phát chấn thương an interview with the BBC after The Open,legend Jack Nicklaus suspects juniors recurring back có thể nói chuyện một cách chân thành với mọi người và có mối quan hệrộng với cả những người lớn hơn và đàn can talk honestly to everybody and have wide relation among friends,Một đánh giá có thể được tạo ra bởimột nhân viên cho cấp dưới, đàn em cũng như người quản lý của evaluation can be created by an employee for subordinates, juniors as well as his nàng quả thật là một fangirl thành công khi trở thành đàn em cùng công ty với thần tượng mà mình luôn ngưỡng was a successful fangirl when she became a junior with the company with the idol that I always Mathis và đàn em của anh ta ở đây, có thể những gì đã được tính toán chưa Mathis and his boys here, there may not be much that isn't taken care of rất yêu công việc hiện tại khi mìnhcó thể giúp đỡ những“ đàn em” và khách hàng đạt được những mục tiêu giống như mình trước I am loving my job in VietCan Immigration,helping my juniors and clients achieve the same goal I had đình anh chuyển đến Madrid khi ông còn rất trẻ,và Bernabéu đã gia nhập hàng ngũ đàn em của Real Madrid vào năm 1909 lúc 14 tuổi, sau khi trở thành khán giả thường xuyên trong các trận đấu của họ trong nhiều family moved to Madrid when he was very young,and Bernabéu himself joined the Real Madrid junior ranks in 1909 at age 14, after being a regular spectator at their matches for years.
Bài hát Người Đàn Ông Của Em - Lý Hào Nam Thượng đế đã ban em cho đời anh Bao nhiêu năm qua mình đã yêu thương thiết tha Dẫu có gian lao, em không hề than trách Em luôn là người thật lòng khiến anh được vui. Dù có lắm khi trong tình yêu, Đôi khi giận hờn sợ tình ta sẽ cách xa, Sóng gió phong ba tay trong tay mình chung bước, Yêu em trọn đời nguyện lòng sẽ không đổi thay. Anh sẽ mãi mãi là người đàn ông của em Anh sẽ mãi mãi là người mà em mến yêu Những lúc em buồn, thì lòng anh chẳng vui, Những lúc em cười thì lòng anh thật hạnh phúc Cho dẫu sóng gió,và dòng đời nhiều bể dâu Anh sẽ cố gắng làm người đàn ông của em, Sẽ mãi yêu người bằng tình yêu sắc son Nguyện làm bờ vai để chở che người
làm người đàn ông của em