Diệp Mạn thản nhiên liếc nhìn Dương Chấn, trong ánh mắt vẫn tràn đầy kiêu ngạo. "Lần này tôi đến Giang Châu là để làm nhiệm vụ!" Bỗng nhiên Diệp Mạn nói ra. Tất nhiên Dương Chấn biết rõ nhiệm vụ trong lời Diệp Mạn là cái gì. Trước đó, Diệp Mạn vừa đến Giang Châu đã luôn tìm kiếm Rể quý trời cho _ Tập 33 _ Truyện ngôn tình hay nhất 2021. Funny Pets 2020. Follow. last year. Rể quý trời cho _ Tập 33 _ Truyện ngôn tình hay nhất 2021. Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất Trang chủ > Truyện Ngôn Tình > Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình > Chương 17 Rể Quý Trời Cho. Màn ảo thuật của giám đốc cuỗm 100 tỷ đồng bỏ trốn. Nam thanh niên 'ngáo đá' cheo leo trên tầng 21 chung cư. Ngành xây dựng vào cuộc xử lý tro xỉ, thạch cao cho các nhà máy nhiệt điện. Nhà nghiên cứu tìm phương pháp dạy Văn mới. Những kiêng kỵ khi làm mái nhà. Nâng Rể quý trời cho Chương 75. Chương trước Chương tiếp. CHƯƠNG 75: ANH ĐÃ KHÔNG CÒN LÀ MUỐN CHẾT NỮA Buổi sáng, Lâm Thanh Diện ra khỏi nhà, bởi vì Tống Huyền Khanh và Hứa Quốc Hoa không muốn Lâm Thanh Diện đụng vào chiếc Land Rover, nên bây giờ Hứa Bích Hoài đều tự mình aQo04ic. Bên ngoài tường vây biệt thự Thiên Vân, hai thân hình nhỏ gầy đang lén lút men theo bờ người này đang quan sát nghe ngóng xung quanh, vừa nhìn đã biết tay lão luyện có kinh nghiệm trộm cắp người này là người mà Hứa Trai Hiệp mượn từ chỗ Lưu Biên, là thần trộm có tiếng trong Hồng Thành, với sở trường trộm đồ.“Anh à, anh nghĩ biệt thự Thiên Vân này có canh phòng nghiêm ngặt không, mặc dù lần này chúng ta đi trộm đồ cổ, cũng có mấy người xem triển lãm làm yểm trợ, nhưng em luôn có một dự cảm không lành.” Chàng trai có vóc dáng nhỏ hơn nói.“Có gì mà dự cảm không lành chứ, em không nghe nói, triển lãm lần này là do Hứa Bích Hoài nhà họ Hứa phụ trách à, chồng cô ta là tên vô dụng có tiếng trong Hồng Thành này, bọn họ chỉ mở một cuộc triển lãm cá nhân, chẳng lẽ có thể mời được người nào lợi hại tới à?”“Hơn nữa anh nghi ngờ, bọn họ không hề ngờ rằng, mấy đồ cổ đó sẽ bị lấy trộm, đồng thời sẽ không ai tới giúp tên Lâm Thanh Diện vô dụng có tiếng kia, canh chừng mấy món đồ cổ đâu.”Nghe người kia nói vậy, người đặt câu hỏi cũng gật đầu nói “Anh nói rất đúng, nhà họ Hứa này làm gì có ai lợi hại chứ, giờ chúng ta chỉ sợ mấy người dưới trướng Lý Huỳnh Thái thôi, với bản lĩnh của nhà họ Hứa, chắc chắn không thể mời được người bên anh ta rồi, huống hồ còn là cuộc triển lãm do tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia phụ trách nữa.”Hai người không hề lo lắng, nhẹ nhàng lộn một vòng vào trong biệt thự Thiên Vân, rồi đi về phía triển lãm....Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện cùng nhau ăn trưa trong biệt thự, anh cố ý mời đầu bếp Michelin ba sao nổi tiếng ở Pháp tới nấu cho hai xong, Hứa Bích Hoài dứt khoát cất ’Trái tim thần Venus’ đi, dù gì sợi dây này cũng đắt như thế, cô không dám tùy tiện đeo ra nhỡ cô làm mất, chẳng phải sẽ mất 135 tỉ nữa Lâm Thanh Diện cũng dặn cô không được rêu rao ra ngoài, không phơi bày của cải ra ngoài mới là đúng người cùng nhau ra khỏi biệt thự, đi về phía vườn giờ, Hứa Bích Hoài vẫn cảm thấy mình như đang nằm người vừa xuất hiện trong vườn hoa, đã thu hút sự chú ý của nhiều người.“Này cô mau nhìn xem, Hứa Bích Hoài xuất hiện rồi kìa.”“Sao tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia cũng tới thế, chủ biệt thự Thiên Vân này đâu? Chẳng lẽ anh ta không định lộ mặt ra ngoài à?”“Mấy người có nhận ra không, hình như Hứa Bích Hoài mới khóc đó, sao tôi cảm thấy mắt cô ta hơi đỏ thế?”Hứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp cũng nhìn Hứa Bích Hoài, rất nhanh đã chú ý tới dấu vết từng khóc trên mặt Hứa Bích Uyên sáng lên ngay, dáng vẻ như đã nhìn thấu mọi chuyện.“Chắc chắn tiện nhân này muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, kết quả lại bị anh ta chơi đùa rồi đá ra ngoài.”“Em còn tưởng chủ biệt thự Thiên Vân cố ý tiếp đãi cô ta là chuyện tốt chứ, nhưng giờ xem ra, chỉ sợ người ta đã ngả bài với cô ta, nhìn dáng vẻ cô ta, có vẻ đã khóc rất lâu rồi.” Hứa Bích Uyên nói chắc chắn.“Em nói rất có lý, hơn nữa anh cảm thấy chắc chắn chủ biệt thự Thiên Vân này vì nhìn thấy tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia nên mới thả cô ta, anh ta đã biến mất nửa ngày rồi, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chường mặt ra, không biết anh ta có phá hỏng chuyện tốt của Hứa Bích Hoài không, cô ta sẽ ly hôn anh ta chứ.” Hứa Trai Hiệp cũng mở miệng họ không hề nghĩ theo hướng khác, mà nghĩ theo cách mà họ cho là gì trong cái nhìn của họ, một tên vô dụng như Lâm Thanh Diện làm sao có thể có liên quan đến chủ biệt thự Thiên Vân Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài dùng bữa, Hứa Bích Uyên đã kể không ít chuyện xấu về cô, để cho mọi người nghi ngờ cô có quan hệ không chính đáng với chủ biệt thự Thiên nhìn thấy Hứa Bích Hoài từng khóc, không ít người cảm thấy chủ biệt thự Thiên Vân này chỉ chơi đùa với cô thôi.“Thật đáng thương, chỉ sợ Hứa Bích Hoài cũng muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, đáng tiếc cô ta đã gả cho tên vô dụng Lâm Thanh Diện rồi.“Tôi nghe nói, hôm đó cũng là chủ căn biệt thự này mua Trái tim thần Venus’ đó, không biết anh ta tặng cho ai nữa.”“Có lẽ không phải Hứa Bích Hoài đâu, nói không chừng cô ta khóc là vì muốn có sợi dây đó mà người ta không cho đấy.”...Hứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp đi về phía Lâm Thanh Diện, cô ta nói một cách kỳ lạ “Ôi cha, chị, chị mới khóc à, sao thế, chủ biệt thự Thiên Vân này chán ghét chị và tên vô dụng Lâm Thanh Diện, nên đá chị ra ngoài à?”Hứa Bích Hoài hừ lạnh, không để tâm đến lời nói của cô cô ta đã biết, Lâm Thanh Diện không giống như mọi người nghĩ, nên mặc kệ người khác bôi nhọ anh thế nào, cô cũng không cảm thấy tủi ngược lại, cô chỉ thấy mấy người này thật nực cười.“Hứa Bích Hoài, tôi sẽ khiến cô nhớ mãi ngày hôm nay, vì cô không chỉ bị chủ biệt thự Thiên Vân khinh bỉ, mà cuộc triển lãm lần này của cô cũng không có cách nào trọn vẹn, ông nội sẽ sớm đuổi cô và tên vô dụng Lâm Thanh Diện này ra khỏi nhà họ Hứa thôi.”Hứa Trai Hiệp nhìn Hứa Bích Hoài cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự đắc ta rất yên tâm về người của Lưu Biên, một trong ba ông vua lớn ở thế giới ngầm Giang Bắc, danh tiếng của Lưu Biên cũng không phải thổi phồng cho cần lần này không có người của Long Phi và Lý Huỳnh Thái tới làm loạn, chắc chắn chuyện này sẽ thành Thanh Diện và Hứa Bích Hoài có thể mời được người bên Long Phi và Lý Huỳnh Thái à?Rõ ràng là chuyện không thể Trai Hiệp vừa dứt lời, cách vườn hoa không xa đã vang lên một trận ầm người đồng loạt quay đầu nhìn về phía đó.“Em, mau chạy thôi, chúng ta bị phát hiện rồi, người trong này đã sớm có sự chuẩn bị, hai người chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của họ.”“Anh, chẳng phải anh nói nhà họ Hứa không sắp xếp người canh chừng mấy món đồ cổ này ư, sao lại có người nhìn ra mục đích của chúng ta thế?”“Mẹ kiếp em hỏi anh thì anh biết hỏi ai! Á... anh... anh hai, nhẹ chút đi.”Người của Lý Huỳnh Thái thuần thục đè hai người trộm đồ cổ này xuống người đồng loạt vây quanh, vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ nhìn hai người bị đè xuống đất.“Chẳng phải hai người này là tên trộm có tiếng ở Hồng Thành ư, sao họ lại ở đây chứ?”“Vậy mà cũng nói, tất nhiên là tới trộm đồ cổ rồi.”“Không ngờ Hứa Bích Hoài lại có bản lĩnh lớn như vậy,cố ý sắp xếp người tới canh chừng mấy món đồ cổ này.”...Sau khi người Lý Huỳnh Thái bắt được hai tên trộm này, đã dẫn họ tới trước mặt Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài.“Mau thành thật một chút cho tôi, nếu còn động đậy, tôi đánh gãy chân mấy người!” Một người đàn ông to lớn hét lên, rồi quay đầu nhìn Lâm Thanh Diện “Anh Diện, hai người này muốn trộm đồ cổ, nhưng bị chúng tôi bắt được, giờ xử trí bọn họ thế nào đây?”Người đàn ông cao lớn này tên là Tần Cương, một trong những thủ hạ đắc lực nổi tiếng của Lý Huỳnh Thái, cũng là người dẫn đầu những người Lý Huỳnh Thái phái tới lần Thanh Diện nhìn chằm chằm hai người trên mặt đất, rồi quay đầu nhìn Hứa Trai Hiệp, lạnh lùng hỏi “Cậu mới nói cuộc triển lãm lần này sẽ không trọn vẹn, chẳng lẽ hai người này là do cậu phái tới à?” Tòa cao ốc Thiên bên cạnh giường bệnh của Chung Linh Nhi, Lâm Thanh Diện đang ngồi ở bên giường gọt trái cây cho Chung Linh Linh Nhi trừng đôi mắt to nhìn Lâm Thanh Diện, trong đôi mắt xinh đẹp có ánh sáng lấp lánh, gần như nhìn đến muốn ngơ ngẩn cả khi gọt trái cây xong, Lâm Thanh Diện đưa cho Chung Linh Nhi, cười nói “Ăn đi.”Chung Linh Nhi nuốt nước bọt, không biết là cảm thấy quả táo này ngon, hay là Lâm Thanh Diện mê qua một đoạn thời gian bình phục, tình huống của Chung Linh Nhi đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, gương mặt vốn gầy yếu cũng đã trông có vẻ hồng hào hơn mấy phần, cả người cũng đã hoạt bát hơn rất nhiều. Dựa theo lời nói của bác sĩ, không cần bao lâu nữa cô ta có thể bước xuống giường hoạt động.“Em muốn ăn anh.” Chung Linh Nhi không hề kiêng kỵ gì mà liếm liếm môi, lộ ra một mặt khác vọng với Lâm Thanh mặt của Lâm Thanh Diện tràn đầy bình tĩnh nhìn Chung Linh Nhi, trực tiếp nhét miếng táo vào trong miệng của cô ta, lên tiếng nói “Ăn thịt người là phạm pháp.”“Ôi chao, ai muốn ăn thịt của anh chứ, em nói là ăn cái gì đó, anh hiểu mà.” Chung Linh Nhi liếc mắt đưa tình với Lâm Thanh Thanh Diện lườm Chung Linh Nhi một chút, mở miệng nói “Em nên nghỉ ngơi đi, anh đi trước đây.”Chung Linh Nhi lập tức làm nũng mà nói “Đúng là quỷ hẹp hòi mà, em không nói câu nói kia nữa còn không được hay sao. Anh ngồi yên lại cho em đi, nếu như mà anh đi thì tốc độ khôi phục của em sẽ trở nên cực kỳ chậm đó, không phải là anh muốn em sớm ngày hồi phục à?”Mặt mũi của Lâm Thanh Diện tràn đầy bất đắc dĩ mà nhìn Chung Linh Nhi, nghĩ đến cô nhóc này là người bệnh, mình đến đây chăm sóc cho cô, cho nên lại ngồi trở về thời gian này ở Kinh Đô cũng không yên bình, kể từ sau khi Lâm Thanh Diện giải quyết hai người Công Tôn Ninh và Lạc Tâm, tập đoàn Ninh Vân bị niêm phong, kế hoạch cải tạo thành phố cũ đã xóa tên của tập đoàn Ninh Vân, nhà họ Lâm đang kiểm soát các sản nghiệp dưới tên của tập đoàn Ninh Vân, hàng loạt các thứ đang bùng phát trong cuộc thảo luận của mọi như là không ai nghĩ đến một ngày trước, tập đoàn Ninh Vân vẫn còn nở mày nở mặt, trong nháy mắt liền đi tong. Mà tất cả mọi người có thể đoán được, người làm cho số mệnh của tập đoàn Ninh Vân thay đổi như thế, chính là nhà họ này cũng làm cho đám người nhận thức thêm về thực lực của nhà họ Lâm, tập đoàn Ninh Vân lớn mạnh như vậy, vậy mà cũng có thể tiêu tan trong một thời gian ngắn, đủ để chứng minh sự kinh khủng của nhà họ lực ở khắp nơi trong Kinh Đô điều biết rõ được sự chênh lệch của bọn họ với tập đoàn Ninh Vân, vậy mà tập đoàn Ninh Vân cũng không phải là đối thủ với nhà họ Lâm, đương nhiên là bọn họ càng không thể nào với lên tới nhà họ Lâm được. Cho nên tiếng tăm của nhà họ Lâm ở Kinh Đô đã cao hơn một đoạn so với trước kia, nhà họ Lâm cũng gần như xưng bá Kinh hội Thiên Nguyên cũng là vì có mối quan hệ với nhà họ Lâm, nước lên thuyền lên, cộng thêm việc hợp tác với kế hoạch cải tạo thành phố cũ, cũng làm cho thương hội Thiên Nguyên lớn mạnh hơn lúc trước rất nhân vật chính một tay tạo nên những chuyện này, cái tên Lâm Thanh Diện cũng đã vang xa ở Kinh Đô, những tin đồn trong quá khứ liên quan đến Lâm Thanh Diện, những lời chửi bới, toàn bộ đều quét sạch sành sanh. Bây giờ tất cả mọi người biết rằng Lâm Thanh Diện thâm bất khả lộ, không phải như bọn họ có thể tưởng tượng được.“Lâm Thanh Diện anh đang suy nghĩ cái gì vậy?” Chung Linh Nhi chớp chớp đôi mắt to nhìn Lâm Thanh Diện đang ngồi ở bên giường mất hồn, mở miệng hỏi một Thanh Diện cười cười với Chung Linh Nhi lên tiếng nói “Không có gì đâu, chỉ ngẩn người mà thôi.”Nghe thấy Lâm Thanh Diện nói như vậy, trong lòng của Chung Linh Nhi cũng đã biết được Lâm Thanh Diện đang suy nghĩ cái gì. Ngoại trừ người đó, còn ai có thể để cho Lâm Thanh Diện lộ ra thần thái như thế dù là trong lòng mất mát, nhưng mà Lý Phù Đồ cũng không có nói cái gì, dù sao thì cô ta cũng đã đồng ý với Lâm Thanh Diện, sau này cô ta sẽ không đánh chủ ý lên Lâm Thanh Diện nữa, mà là đánh chủ ý lên con trai của Lâm Thanh giờ suy nghĩ lại, yêu cầu này của cô ta quả thật là ngu xuẩn mà. Bây giờ Hứa Bích Hoài ở đâu còn không biết nữa, cũng không biết là lúc nào con trai của Lâm Thanh Diện mới có thể sinh ra đời, quan trọng nhất chính là nếu như sinh ra một đứa con gái, vậy thì trên cơ bản yêu cầu này của cô ta mất trắng rồi.“Hừ, thật sự là tức chết em rồi mà! Nếu như mà em ở trong trạng thái đó, giống như là một kẻ ngốc.” Chung Linh Nhi không khỏi nói một Thanh Diện cảm thấy kỳ quái, không biết Chung Linh Nhi đây là thế nào, mở miệng hỏi “Sao vậy, tại sao em lại giống với kẻ ngốc chứ?”Chung Linh Nhi cảm giác Lâm Thanh Diện đây là đang chê cười cô ta, trong lòng cô ta càng thêm tức giận.“Ai cần anh lo chứ, đều là bởi vì anh cho nên em mới biến thành kẻ ngốc.” Chung Linh Nhi tức giận hai người đang cãi nhau, điện thoại di động của Lâm Thanh Diện nhận được một tin nhắn, ở trong tin nhắn được bổ sung một tấm hình, trên tấm hình đó là một bên mặt của một cô gái, sau khi nhìn thấy tấm hình này, Lâm Thanh Diện lập tức đứng Thanh Diện có thể xác định được, một bên mặt trong tấm ảnh này trăm phần trăm chính là Hứa Bích phía dưới tấm ảnh còn bổ sung thêm một câu đại học Phú Đán ở Thượng Thanh Diện cẩn thận nhìn chằm chằm vào khung cảnh của tấm ảnh đó, xác thực đó chính là kiến trúc biểu tượng của đại học Phú ngờ đến là Hứa Bích Hoài lại đến thành phố Thượng Hải, hơn nữa còn xuất hiện ở trong đại học giàu có như thế lòng cũng Lâm Thanh Diện lập tức dâng lên hy vọng, tìm lâu như vậy rồi, rốt cuộc cũng đã tìm được nơi của Hứa Bích Hoài, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Hứa Bích Hoài hình như cũng không chịu phải bất cứ thương tổn nào, xem ra còn thật sự rất vui động qua đi, trong lòng của Lâm Thanh Diện liền dâng lên một chút nghi hoặc. Anh không hiểu tại sao sau khi Hứa Bích Hoài mất tích mà lông tóc lại không có tổn hao gì, hơn nữa lại còn vui vẻ như thế phải là Hứa Bích Hoài không xảy ra chuyện gì, không phải là nên nhanh chóng trở về tìm mình à? Cho dù không trở lại thì ít nhất cũng phải liên lạc với mình chứ, chắc chắn là cô cũng biết mình đang lo lắng. Lấy sự hiểu biết của Lâm Thanh Diện đối với Hứa Bích Hoài, xảy ra chuyện như thế này, cô không thể nào còn có tâm tư chơi đùa vui vẻ ở trong đại học này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà Lâm Thanh Diện không hiểu, hoặc là người ở trong bức ảnh này chỉ có dáng dấp giống với Hứa Bích Hoài, chứ thật ra cũng không phải là Hứa Bích kệ là nguyên nhân gì, bây giờ Lâm Thanh Diện cũng xem như đã nhìn thấy hi vọng, người ở trong ảnh chụp này có phải là Hứa Bích Hoài hay không, chờ Lâm Thanh Diện tìm được rồi thì có thể biết rõ Linh Nhi nhìn Lâm Thanh Diện từ kích động chuyển sang nghi ngờ, lại từ nghi ngờ trở nên kiên định, trong lòng có chút kỳ quái, liền mở miệng hỏi “Anh sao vậy?”Lâm Thanh Diện mỉm cười nhìn về phía Chung Linh Nhi nói “Đã tìm được nơi của chị dâu em rồi, nhưng mà vẫn còn chưa xác định được có phải là cô ấy không, anh cảm giác chín mươi phần trăm không phải là sai lầm. Để anh đi đặt vé máy bay đi đến đó xác nhận một chút, em yên tâm dưỡng bệnh đi, chờ anh trở lại sẽ mang quà về cho em.”Nói xong Lâm Thanh Diện liền xoay người đi ra khỏi phòng bệnhChung Linh Nhi nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Thanh Diện, trên mặt lộ ra biểu cảm mất mát, không biết tại sao hai chữ “chị dâu” này lại khiến cho cả người của cô ta đều sinh ra một loại cảm giác bất khi rời khỏi tòa cao ốc Thiên Nguyên, Lâm Thanh Diện ngồi lên xe chạy về phía nhà cổ nhà họ Lâm, anh lấy điện thoại di động ra, đang định gọi điện thoại cho ông Độ, đúng lúc này điện thoại di động của anh lại vang lên, là của Chung Trí gọi Thanh Diện ấn nghe, ở đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Chung Trí “Anh Lâm, không biết là anh có suy nghĩ như thế nào rồi. Gần đây học viện của chúng tôi đang cần một giáo sư am hiểu lịch sử văn vật, tôi cảm thấy anh là người thích hợp nhất, cơ hội như vậy thật sự không nhiều đâu. Nếu như có thể, tôi hi vọng là anh đến chỗ của chúng tôi làm một giáo sư khách mời.”Lâm Thanh Diện nhếch miệng lên một độ cong rất nhỏ, nghĩ đến nơi mà Hứa Bích Hoài đã xuất hiện, nói với người ở đầu dây bên kia điện thoại “Được, tôi sẽ nhanh chóng đến Thượng Hải.” Thể loại Truyện ngôn tình Đô thị, ở rể, sảng dung truyệnLâm Thanh Diện vốn không phải là một chàng ở rể tầm thường, nhưng vì cha mẹ anh ham mê quyền lực nên đổ tội cho anh, khiến anh phải rời khỏi gia nhẫn nhục, chịu đựng, dù mọi người ở Giang Thành đều chê cười anh, anh cũng không quan thấy vợ mình bị ức hiếp, anh không thể tiếp tục điệu thấp nữa, lộ thân phận, vả mặt những kẻ đã từng làm nhục và chê cười anh. CHƯƠNG 1218 TRONG THẦN CẢNH NÀY, TA LÀ MẠNH NHẤT Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ Hóa Cảnh trung kỳ mà thôi, Lâm Thanh Diện cũng không coi ông ta là cái thá gì cả. “Vậy… chúng ta thử xem sao” Dứt lời, một thanh kiếm dài cũng xuất hiện trong tay Dư Thanh Phong. Cao thủ Hóa Cảnh biến ra vũ khí, đây là chuyện hết sức bình thường. Chỉ có điều, chuyện khiến Lâm Thanh Diện cảm thấy kinh ngạc đó là, Dư Thanh Phong rõ ràng chỉ có thực lực ở mức Hóa Cảnh trung kỳ, vì sao thanh kiếm trong tay ông ta dường như lại có sức mạnh cao cường và tính chất tinh luyện hơn của anh? “Chuyện này là sao?” Lâm Thanh Diện ngạc nhiên hỏi. Dư Thanh Phong thản nhiên cười nói “Sao thế? Có phải cảm thây rất kỳ lạ không? Rõ ràng thực lực của người mạnh hơn ta, nhưng vũ khí cậu biến ra lại có vẻ không lợi hại bằng của ta” “Cũng chỉ là vũ khí mà thôi, có gì ghê gớm đâu chứ!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói “Suy cho cùng ông vẫn không đỡ được một kiếm của tôi. Chính là do thực lực có hạn” “Tên nhóc này được lắm, quả nhiên rất ngạo mạn! Nhưng mà không biết lát nữa, cậu còn có thể ngạo mạn giống như lúc này hay không” Nói xong, Dư Thanh Phong lập tức ra đòn trước, ông ta vung thanh kiếm dài trong tay xuống. “Tốc độ này mà cũng dám ngông cuồng trước mặt tôi?” Lâm Thanh Diện bật cười chế nhạo. Quả thật nếu so sánh giữa Hóa Cảnh trung kỳ và Hóa Cảnh Đỉnh Phong thì tốc độ của Hóa Cảnh trung kỳ quả thật chậm hơn rất nhiều. Lâm Thanh Diện cũng vung kiếm cùng một lúc, nhưng tốc độ lại nhanh hơn của đối phương, sức lực cũng mạnh hơn. Hai thanh kiếm va vào nhau giữa không trung. Vang lên một tiếng “Cạch”. Nhưng Lâm Thanh Diện lại cảm thấy gan bàn tay mình hơi tê. Mà lực đạo này lại không đến từ Dư Thanh Phong, nó giống lực đạo của thanh kiếm dài trong tay anh hơn! Đây là… Lâm Thanh Diện nhìn lại thanh kiếm dài trong tay mình, nhưng đúng lúc này, đã bị thanh kiếm trong tay đối phương chém đứt. “Ha ha!” Dư Thanh Phong gác tay sau lưng, toát lên phong thái cao thủ, nói “Lâm Thanh Diện, giờ thì cậu đã biết, vì sao ta lại muốn bảo vệ Trần Trưởng lão rồi chứ!” Lúc này, Trần Minh Thu và Linh Trần Tử đã đi đến phía sau Dư Thanh Phong. Trần Minh Thu để lộ ra đôi mắt hình tam giác, âm trâm nói “Tên nhóc, ta nói rồi, đừng dễ dàng đắc tội với một bậc thầy luyện đan. Bởi vì cậu mãi mãi không biết chỗ dựa vững chãi phía sau họ là ai đâu!” Lâm Thanh Diện cau mày, nhìn ba người trước mặt. Lâm Thanh Diện vốn thông minh, rất nhanh anh đã đoán ra ngọn nguồn bên trong. “Tôi hiểu rồi, thanh kiếm dài trong tay mà ông biến ra, sở dĩ nó mạnh như vậy có lẽ là nhờ vào viên đan dược của Trần Minh Thu” Lâm Thanh Diện nói. “Cậu nói đúng lắm!” Dư Thanh Phong đáp lại “Đây là vai trò của bậc thây luyện đan” Lâm Thanh Diện suy tính trong lòng, không cần nói cũng biết, viên đan dược này nhất định là viên đan dược cấp bậc hoàn mỹ. Phải biết rằng, trên thế giới này, đan dược cấp bậc hoàn mỹ đã ở trên đỉnh kim tự tháp, có giá trị vô cùng lớn. Mặc dù Trưởng lão của Dược Thần Cốc nắm trong tay đơn thuốc chế tạo đan dược cấp bậc hoàn mỹ, nhưng nếu muốn tạo ra nó thì tỉ lệ thành công chưa tới 20%. Lâm Thanh Diện lập tức hiểu ra bí mật bên trong. Những người ở Công hội luyện kim sở dĩ có năng lực mạnh hơn người ở Dược Thần Công, có lẽ là vì tỷ lệ tạo ra đan dược của họ cao hơn và chất lượng của đan dược cũng tốt hơn. “Tên nhóc, cho dù cậu tạo ra binh khí gì, thì cậu cũng không phải là đối thủ của ta” “Nể tình cậu thiên phú hơn người, còn trẻ như vậy mà đã tu luyện đến mức độ này, nên ta sẽ tha cho cậu, cậu mau rời khỏi đây đi. Nhưng cậu phải cam đoan, sau này không được đến gây phiền phức cho Trần Trưởng lão nữa” Dư Thanh Phong nói. Lâm Thanh Diện nhếch miệng “Ông bảo tôi cam đoan? Dựa vào đâu chứ?” “Cậu.. Dư Thanh Phong phẫn nộ, nói “Dựa vào thanh kiếm dài trong tay ta! Sao nào, mặc dù cậu là Hóa Cảnh Đỉnh Phong, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cơ thể bằng xương bằng thịt. Ta không tin, cậu có thể chém đứt thanh kiếm này của tail” Trong lòng Dư Thanh Phong biết rất rõ, nếu xét về thực lực, ông ta đương nhiên không phải là đối thủ của người trẻ tuổi này. Nhưng thanh kiếm dài trong tay ông ta, sau khi được viên đan dược của Trần Minh Thu tiếp sức, thì có thể nói đã trở thành Thần Khí. Một loại thần khí vô cùng lợi hại, đủ để rút ngắn khoảng cách giữa người với người. “Ông cảm thấy, tôi không thể chặt đứt được thanh kiếm của ông?” Lâm Thanh Diện lạnh lùng cười, nói. “Đương nhiên, kết quả vừa rồi đã vô cùng rõ ràng, cậu cũng nhìn thấy rồi đó.” Dư Thanh Phong nói. Lúc này, Trần Minh Thu vẫn luôn trốn phía sau Dư Thanh Phong đột nhiên nhảy ra. “Dư Trang chủ, phí lời với hắn làm gì! Cứ giết hắn luôn đi cho nhanh! Sau này mỗi năm tôi sẽ tặng miễn phí hai viên đan dược cấp bậc hoàn mỹ cho ông!” “Đúng đó, giết hắn đi! Tên này lắm mưu nhiều kế, ông phải cẩn thận với lời nói của hắn. Con bà nó, ông đây bị hắn hại vô cùng thê thảm!” Linh Trân Tử cũng đứng bên cạnh, nói. Lâm Thanh Diện thờ ơ liếc nhìn họ, sau đó nói với Dư Thanh Phong “Hôm nay tôi nhất định phải lấy được mạng của hai người này. Tôi thấy ông có lẽ chỉ bị mờ mắt mà thôi, chứ vốn dĩ tính cách của ông không xấu. Bây giờ ông rời đi vẫn kịp” “Lâm Thanh Diện, ta nói rồi, ta nhất định phải bảo vệ Trần Trưởng lão!” Dư Thanh Phong nói, rồi đi về phía trước một bước, không chút nhượng bộ. “Nếu đã như vậy, tôi cũng không nể tình nữa!” Lâm Thanh Diện thản nhiên nói. “Cứ việc đến đây, ngược lại ta muốn nhìn xem, cậu sẽ chặt đứt thanh kiếm của ta như thế nào” Dứt lời, Dư Thanh Phong vung thanh kiếm lên, ánh kim loại bắn ra bốn phía, công lực dường như lại tăng hơn lúc trước rất nhiều. Lâm Thanh Diện nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị và mang theo tia khinh thường “Dư Trang chủ, ông quả thật hơi ngu ngốc” “Cậu dám nói ta như vậy!” Dư Thanh Phong tức đến nỗi cả người run rẩy. Quy Lai Trang tốt xấu gì cũng là thôn trang đứng đầu Giang Nam này. Địa vị của Dư Thanh Phong đương nhiên cũng không thấp, từ trước đến nay ông ta chưa từng bị ai nói như vậy. Khí thế trên người Lâm Thanh Diện châm chậm tỏa ra. Thần Hồn Chi Lực lan ra, bao trùm cả căn nhà. “Hôm nay, đừng ai nghĩ đến việc đi ra khỏi căn nhà này!” Dứt lời, một thanh kiếm sắc bén màu vàng từ từ bay lên. Lâm Thanh Diện xoay người, nhảy lên cao, bắt lấy thanh kiếm, nắm trong tay. “Đây là… Dư Thanh Phong trợn mắt há mồm, Trần Minh Thu và Linh Trân Tử đứng phía sau cũng kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời. Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ lạ lập tức xuất hiện. Chỉ nhìn thấy thanh kiếm dài mà Dư Thanh Phong biến ra đang không ngừng run rẩy trong tay ông ta. Lâm Thanh Diện khế cười. Kiếm Trảm Tiên vẫn là vũ khí đỉnh nhất trong các loại thần khí. Tuyệt đối hơn hẳn so với bất kỳ binh khí nào trên thế giới. “Ngay đến cả thanh kiếm trong tay cũng không nắm chắc, sao có thể giao đấu với tôi chứ!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói. “Tên nhóc xấu xa này! Dư Thanh Phong nắm chặt thanh kiếm trong tay, rút hết tinh lực trên người. Trong Thần Cảnh này, ta là mạnh nhất! Câu này hoàn toàn khiến ba người còn lại kinh ngạ! c Trong Thần Cảnh này, ta là mạnh nhất! Câu nói này tự tin biết nhường nào! Nhưng lúc này, khi nhìn thấy sự thần kỳ từ trên người Lâm Thanh Diện phát ra, Lâm Thanh Diện tuyệt đối có lý do để tự tin như vậy! Lâm Thanh Diện hoàn toàn có tư cách và thực lực để nói ra câu này! “Phóng!” Kiếm Trảm Tiên dứt khoát lao thẳng về phía Dư Thanh Phong. Dư Thanh Phong dùng hai tay giơ kiếm của mình lên. Nhưng dường như ngay đến cả thân kiếm Trảm Tiên, ông ta cũng không chạm tới. Kiếm khí tỏa ra trên thanh kiếm Trảm Tiên khiến Dư Thanh Phong chống đỡ không nổi. Rất nhanh, thanh kiếm của Dư Thanh Phong đã biến mất, hoàn toàn không chống nổi bất cứ chiêu nào của kiếm Trảm Tiên. “Chuyện này!” Dư Thanh Phong hoảng hốt, kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn, nhưng lại chỉ cảm nhận được một màn đen u tối trước mặt! “Là Lâm Thanh Diện!” Linh Trần Tử hét lớn. Lâm Thanh Diện đi hai bước đến trước mặt Dư Thanh Phong, giơ tay ra đón lấy kiếm Trảm Tiên. “Kết thúc rồi!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói, lưỡi kiếm sắc bén của kiếm Trảm Tiên vừa vặn kề trên cổ Dư Thanh Phong. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, vậy mà ông ta đã bị áp chế đến mức không cách nào chống trả. Dư Thanh Phong bỗng cảm thấy sợ hãi! Người trẻ tuổi này quả thật quá mạnh! “Bây giờ, ông có còn cho rằng, mình có thể bảo toàn tính mạng cho hai người này được nữa không?” Lâm Thanh Diện nhìn Dư Thanh Phong bằng ánh mắt uy hiếp. Chỉ cần câu trả lời của Dư Thanh Phong khiến anh không hài lòng, thanh kiếm Trảm Tiên trong tay sẽ lập tức chém đứt cổ ông tai lia.. Dư Thanh Phong cúi thấp đầu, bây giờ nghĩ kỹ, những lời khi nấy ông ta nói nghe thật nực cười! “Ông đi đi, tôi tha mạng cho ông. Sau này có cơ hội, tôi sẽ đến Quy Lai Trang thăm ông” Lâm Thanh Diện thản nhiên nói. Dư Thanh Phong dùng ánh mắt phức tạp nhìn đám người Trần Minh Thu. Sau đó ông ta cúi đầu, rời đi. “Dư Trang chủ, ông đừng đi mà, ông đi rồi, chúng tôi phải làm sao!” Trần Minh Thu nhìn bóng lưng của Dư Thanh Phong, hét lớn. “Mẹ kiếp, ông già họ Dư kia, sau này đừng hòng lấy được viên đan dược nào từ chỗ tai” Bóng dáng của Dư Thanh Phong rất nhanh đã biến mất. So với tính mạng thì đan dược có nhằm nhò gì chứ? “Bây giờ, đến lượt thầy trò các người!” Lâm Thanh Diện thu lại thanh kiếm Trảm Tiên. Giết hai người này hoàn toàn không cần dùng đến Thần Kiếm. Nhìn ánh mắt hùng hổ, dọa người của Lâm Thanh Diện, hai thầy trò họ lập tức ngó nghiêng xung quanh, nhưng lại phát hiện không có đường lui, đành phải ngồi xổm trong góc tường. “Đáng chết, Nhị Cẩu Tử, không phải cậu có thực lực Hóa Cảnh sao, mau lên đi!” Trần Minh Thu cao giọng, hét lớn. Hóa ra, tên Linh Trần Tử ra vẻ trang nghiêm này lại tên là Trần Nhị Cẩu. Linh Trần Tử luôn cảm thấy cái tên này rất quê mùa nên đã giả bộ đặt một cái tên khác nghe có vẻ giống tiên nhân đắc đạo hơn. “Sư phụ, người cũng nhìn thấy thủ đoạn của tên này rồi, nếu con xông lên thì không phải là tự tìm đường chết sao?” Linh Trần Tử nói “Sư phụ cũng lớn tuổi rồi, cũng đã hưởng thụ đủ những thứ nên hưởng thụ rồi, sư phụ đi chịu chết trước đi!” “Ngươi… Cái tên học trò xấu xa này! Sau này đừng gọi ta là sư phụ nữa!” Trần Minh Thu nói. “Không gọi thì không gọi, dù sao ngoài việc dạy ta lừa gạt người khác, ông cũng chưa từng dạy ta chuyện đứng đắn nào cả. Làm gì có tư cách coi ta là học trò chứ!” Linh Trần Tử nói. “Ngươi..” Trần Minh Thu tức đến nỗi nói không nên lời. Lâm Thanh Diện lạnh lùng lên tiếng, nhanh chóng khiến hai người đang cãi vã này phải im lặng. “Đừng cãi nhau nữa, hai người các ngươi, ai cũng không được sống” Giới thiệu Truyện Rể Quý Trời Cho của tác giả Quỷ Thượng Nhân với nội dung truyện xoay quanh nhân vật chính – Lâm Thanh Diện Khi đó mẹ Lâm Thanh Diện vì muốn nắm quyền nhà họ Lâm mà không tiếc để anh gánh tội danh phản bội, anh phải rời khỏi gia tộc, làm con rể phế vật bị người người chê cười ở Giang Thành. Cho đến khi vợ bị ức hiếp, anh mới không thể tiếp tục điệu thấp nữa, lộ thân phận, vả mặt bọn người. Đọc tiếp THẢO LUẬN Trả lời Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Tên * Email * Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi. Có thể bạn cũng muốn đọc XIN CHÀO A! 2008 NHĨ HẢO A! 2008 – 你好啊! 2008 02/06/2022 Ta Đầu Tóc Có Thể Sáng Tạo Yêu Quốc 24/04/2021 Từ Mạng Lưới Thần Hào Bắt Đầu 12/06/2021 BỐ BỈM SỮA LÀ SĨ QUAN THÀNH PHỐ 13/07/2022

rể quý trời cho chương 18