Thứ hai là các câu chuyện về cá nhân khiến cuốn sách trở nên thú vị và dễ đọc hơn.Hơn nữa, các chương trong cuốn sách này đều ngắn và nói trúng tâm lý của đám đông. Những mẩu chuyện nhỏ về “tự kiềm chế” khiến bạn phải giật mình. Không ai cấm bạn biểu hiện cảm xúc, nhưng cái gì cũng nên có chừng mực. 4. Nếu bạn không làm chủ được cảm xúc của mình, bạn sẽ trở thành nô lệ của cảm xúc. Đừng biến bản thân thành nô lệ Hình ảnh cánh tay ấm áp của người cha luôn ôm con vào lòng xuyên suốt câu chuyện đã gợi lên những rung cảm yêu thương về tình cảm gia đình, để nhắc nhở mỗi người đọc về sự hiện diện của nỗi buồn và sự mất mát trong cuộc sống như một điều hiển nhiên. Nhưng Hãy like nếu yêu thích video và để cập nhập các video mới nhất, đăng ký theo dõi Kênh chúng tôi tại đây:https://www.youtube.com/channel 12 câu chuyện ngắn xúc động về gia đình và tình thân, bạn nên đọc 1 lần trong đời Phung Trên đời này, chỉ có bố mẹ là thương con cái vô điều kiện, có thể làm bất cứ điều gì tốt đẹp nhất cho con cái. htNdxik. Cập nhật ngày 09/07/2020 174811 Thiệt tình mà nói, hồi nhỏ tới giờ chưa biết mặt mày ông Bụt ra sao, chỉ biết và tưởng tượng qua các câu chuyện cổ tích ông bà kể lại. Nghe nói Ổng hiền lắm, đôn hậu lắm, không giận dỗi hay bực tức ai bao giờ. Còn đối với người phàm, thường mỗi khi nóng giận điều gì đó, nhớ lại câu ông bà thường nhắc "Coi chừng "giận quá mất khôn" đó nhe"! Còn mỗi khi bực bội ai đó mà không thể trút hết vô người đó thì tìm người "thế mạng". Vậy là, "giận cá chém thớt" rồi! Có một triết gia tổng kết "Sự tức giận có thể dập tắt một ý tưởng vĩ đại". Nhìn xuôi nhìn ngược, nhìn tới nhìn lui, nhìn chung quanh mình rồi nhìn lại chính mình thì hình như thấy điều đó đúng. Con người ta đa phần vốn dĩ sinh ra là đã có "máu ăn thua" rồi. Bởi vậy nên lịch sử nhân loại từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người ta sáng nghĩ ra bao nhiêu là loại hình cờ bạc. Có người còn bị tán gia bại sản, thậm chí tự tử vì cái trò đỏ đen, cái máu ăn thua đó. Cũng giống như vô bàn bài đâu ai chịu thua ai, thì mỗi khi tranh luận nhiều người cũng đâu chịu phần thua về mình. Nào là sĩ diện. Nào là cố chấp. Nào là muốn chứng tỏ "ta đây", thậm chí có hơi hướng "bề trên", vị trí cao thấp, sang hèn. Vậy là, thay vì tìm chỗ tương đồng để hoá giải những bất đồng, thì ngược lại, làm cho câu chuyện trở nên bốc đồng hơn. Thay vì nghĩ cho người khác thì chỉ nghĩ cho mình, không biết đặt vị trí mình vào vị trí người khác để thấu cảm những cảm xúc buồn vui của họ. Có người lại còn lấy cảm xúc của mình chế ngự cảm xúc người khác rồi tìm mọi lý do để biện minh. Vậy là trong nhà thì lục đục, trong xóm làng thì bất hoà, trong cơ quan, đơn vị thì quay lưng với nhau. Tất cả cũng là từ chữ "tôi" quá lớn mà ra cả thôi! Vậy là, căng thẳng với nhau rồi, xung đột với nhau rồi, thậm chí là muốn "ăn tươi nuốt sống" nhau rồi. Cùng là con người mà, mình có sĩ diện thì người khác cũng có sĩ diện, mình biết tự trọng thì người khác cũng biết tự trọng, mình không muốn bị tổn thương thì người khác cũng đâu có muốn bị tổn thương. Một câu nói vô tình có thể chạm vào trái tim người khác. Ai cũng có trái tim như ai thôi. Làm sao hiểu về trái tim người khác, hiểu được cảm xúc của người khác mới gọi là thấu cảm. Quả đất tròn lắm, biết đâu "mai kia, mốt nọ" sẽ còn gặp mặt nhau trên bước đường đời. "Trước lạ, sau quen" cũng từ một câu nói mà "thân" sẽ trở thành "sơ" cũng từ một câu nói. Trong kinh doanh, người ta chuyển từ cạnh tranh "thắng - thua" sang "đôi bên cùng thắng". Trong quan hệ hàng ngày, chúng ta có làm được điều đó không, hay vì niềm kiêu hãnh, vì cái tôi quá lớn trong mỗi người làm cho chúng ta quên tự hỏi rằng, nếu thua thì mất gì và nếu thắng thì được gì? Cái gì mất trước mắt, cái gì được lâu dài. Đâu phải vô tình mà ông bà mình nhắc nhở bằng những tục ngữ ca dao với bao lời hay ý đẹp. Nào là, "Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Nào là, "Vĩ hòa vi quý". Rồi nào là, "Một câu nhịn chín câu lành", "Trăm cái lý không bằng tí cái tình"... Và hình như, lời người xưa đâu có khuyến khích việc hơn thua nhau dù chỉ là lời nói. Có người nói biết là vậy nhưng sao khó thay đổi quá, gặp chuyện gì "chướng tai gai mắt" là đã "nổi xung thiên" lên rồi, muốn "ăn thua đủ" với nhau rồi, "máu dồn lên óc o" rồi, nhịn sao được mà nhịn... Nếu không phản ứng như vậy, không khéo người ta còn nói mình không có chính kiến rõ ràng, là "dân ba phải". Nghĩ thiệt ngộ, hai người thân thiết nhau khi tâm tình chỉ cần nói nhỏ nhẹ mà vẫn hiểu nhau, nhưng khi có gì bất hoà là to tiếng ầm ĩ mà hình như vẫn không nghe được nhau. Vì sao vậy? Có phải lúc ấy, mỗi người chỉ tập trung lo "chì chiết" nhau, nặng nhẹ nhau, bêu xấu nhau nên không còn đủ bình tĩnh để "nghe nhau nói và nói nhau nghe"? "Cái nết đánh chết cái đẹp" là vậy! Vậy đó, cái gì cũng phải tập luyện, thậm chí là khổ luyện. Lần này kềm chế chưa được thì lần sau lại cố mà kiềm chế, riết rồi cũng quen thôi mà. Vấn đề là hiểu được tầm quan trọng của việc điều tiết cảm xúc có lợi như thế nào trên con đường chinh phục trái tim người khác. Một khi chinh phục được người khác là chúng ta đã lát thêm một viên đá trên con đường đi đến thành công. "Điều gì mình không muốn người khác làm với mình thì mình cũng đừng làm điều đó với người khác". "Có qua có lại mới toại lòng nhau" mà! Có người cho rằng, thành công là do trí thông minh, người này thành công hơn người kia là do thông minh hơn người kia. Nhưng thông minh thôi thì chưa đủ đâu! Cảm xúc mới quyết định nhiều hơn! Cảm xúc người này lan toả cho cảm xúc người khác. Người này vui vì đã đem lại niềm vui cho người khác. Vậy là, cả hai cùng vui, cả hai cùng thắng rồi. Khi trái tim hoà cùng một nhịp đập thì việc gì cũng có thể vượt qua, khó mấy cũng có thể khắc phục được. Khi ấy, năng lượng người này cộng hưởng với năng lượng người kia tạo thành sức mạnh vô biên, khiến mọi người thấy cần phải có người kia trên hành trình phía trước. Khi ấy, mới thấm thía chiều sâu của câu danh ngôn "Muốn đi nhanh thì đi một mình. Muốn đi xa thì phải đi cùng nhau"! "Đi cùng nhau" thì phải biết tôn trọng cảm xúc của nhau! Vậy mình muốn "đi nhanh" hay muốn "đi xa"? Muốn một mình cô độc trên hành trình hay cùng dìu bước để đi, để cùng nhau vượt qua giông bão? Lê Minh Hoan Câu chuyện ý nghĩa về cảm xúcMột đứa trẻ chạy lên núi và vô tình hét vào thung lũng "Xin chào ..." Âm thanh vừa rơi xuống, và tiếng vang "Xin chào ..." phát ra từ mọi hướng. Đứa trẻ ngạc nhiên và hét lên "Bạn là ai?" Trong núi lặp lại "Bạn là ai?" Đứa trẻ lại hét lên "Tại sao bạn không trả lời tôi?" Núi cũng nói "Tại sao bạn không trả lời tôi?"Đứa trẻ không thể không tức giận và hét lên "Tôi ghét bạn". Lập tức trong núi khắp nơi đều vọng lại "Tôi ghét bạn, tôi ghét bạn ..."Đứa trẻ khóc và chạy về nhà, nói với mẹ, người mẹ liền nói với con "Con ơi, con quay trở lại núi và hét lên Tôi yêu bạn, thử xem kết quả sẽ thế nào, được không?"Xem thêm Tổng hợp những video hay nhất về nuôi dạy con của cô Lanh Đứa trẻ lại chạy lên này đứa trẻ được bao quanh bởi giọng nói "Tôi yêu bạn, tôi yêu bạn ...", đứa trẻ mỉm cười và những ngọn núi cũng mỉm khi, chúng ta luôn phàn nàn rằng thái độ của người khác quá lạnh lùng hay quá vô tâm, nhưng chúng ta không biết rằng chính chúng ta là tấm gương tốt nhất cho người khác. Nếu bạn gặp phải một tình huống tương tự như vậy, hãy tự hỏi những gì bạn đã làm. Để người khác yêu bạn, bạn phải yêu người khác trước. Có những câu chuyện không đành nói ra chẳng phải vì ta ngượng ngùng hay thẹn thùng; chỉ là đôi khi, trong thứ ngôn ngữ chúng ta giao tiếp với nhau hàng ngày không đủ vốn liếng để ta diễn ngôn cảm xúc của mình một cách trọn vẹn. 10 câu chuyện và những con người dưới đây, dù cuộc tình tan vỡ hay hạnh phúc, ít nhất họ đã một lần biết gọi tên cảm xúc của mình là ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ; một ngày mưa cuối hè như thể muốn cuốn phăng đi mọi nỗi buồn, ủ dột đang trốn đâu đó trong thành phố này. Mọi thứ trong căn phòng vẫn vậy, chỉ là không có anh ở đây - người đã từng thề sẽ mãi là chàng trai tuổi 17 của tôi. Nhưng tình yêu của anh sẽ chỉ dừng ở tuổi 17 đó khi cuối cùng, lời hứa năm ấy cũng chỉ là một lời hứa. Anh rời bỏ tôi khi chúng tôi sắp bước qua tuổi mùi của anh vẫn còn vương vấn đâu đây, cả vài món đồ nho nhỏ nằm chỏng chơ trên sàn. Tôi lật giở từng cuốn album để nhìn lại những bức hình chụp chung - cảm giác như mới ngày nào Chuyến du lịch đầu tiên, buổi lễ tốt nghiệp chung của hai đứa, lần đầu tiên dọn về căn nhà thuê cùng nhau. Những bức hình lưu lại hết mọi thứ, chỉ có một nơi chẳng đọng lại điều gì về anh đầu tôi. Tôi không vứt những món đồ anh để lại qua bậu cửa sổ, nhưng ngày anh rời khỏi căn phòng này, tôi cũng ném mối tình dang dở qua cửa sổ đi rồi. Thứ tình yêu dang dở một đời thanh xuân của thứ chẳng còn gì cả ICHIGO ICHIEXình xịch… xình xịch…Mùa hè kết thúc khi tôi phải về lại thành phố để tiếp tục năm học đầu cấp hai. Những ngày hè quanh quẩn ở quê, tôi gặp cô ấy trong một chiều đầy nắng khi đang thơ thẩn bên sông. "Con nhỏ kỳ quái" - tôi lẩm bẩm, giữa mùa hè mà nó đội mũ len xùm xụp. Nó ngồi cạnh tôi không nói gì, chỉ nhìn ra bờ buổi chiều, hai buổi chiều rồi cả tuần, nó chỉ hỏi tôi mấy câu bâng quơ rồi lặng im. Có lần, tôi đánh bạo rủ nó đi chơi. Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn tôi rồi cũng đồng ý. Khoảng thời gian sau đó, có lẽ là mùa hè tuyệt đẹp nhất trong đời tôi từng tuần trước khi đi về lại thành phố, tôi hỏi nó."Mày sẽ lên thành phố chơi với tao chứ?""Không, tao không đi được" - con bé lắc đầu."Tại sao không? Mày không thích chơi với tao nữa à" - tôi gào lên."Không được, tao không gặp mày được nữa". Con nhỏ bím môi nói. Tôi nhìn nó tức giận mà ứa nước mắt. Tôi chạy một mạch về nhà không nói năng gì. Cho tới ngày ra sân ga về thành phố cũng không nói gì với nó. Sau này tôi mới biết, con bé bị ung thư, nó chẳng thể đi đâu xa ngoài thị trấn nhỏ không bao giờ gặp được cô bé ấy nữa, cũng như bỏ lại mùa hè đằng sau lưng. SONDER"Chị luôn nghĩ rằng cuộc sống của mình luôn là những điều thú vị Học đại học tham gia rất nhiều câu lạc bộ tổ chức, đi tình nguyện ở nước ngoài, có đam mê cộng đồng và sống đúng chất sống. Mọi thứ chị làm đều được khoác lên mình một thứ gọi là "ý nghĩa" - nếu người khác sống không giống như vậy, cuộc sống của họ thực sự quá tẻ gặp anh ấy trong một chuyến đi tình nguyện nước ngoài. Cuộc đời run rủi để anh chị thấy mình hợp nhau trong từng niềm vui cuộc sống; anh cũng thích đi du lịch, anh nói rằng được lang thang trên những cung đường là đam mê cả cuộc đời. Chị tưởng tượng đến cảnh ngồi sau xe anh băng qua những cung đường nó như một giấc mơ đẹp tuyệt vời ấy em rồi anh muốn dừng lại; anh đã ngoài 30 khi chị vừa chớm 25. Anh muốn "ổn định" và kết hôn với chị, muốn chị sinh con cho anh và cả gia đình sẽ sống hạnh phúc. Chị không muốn cuộc sống của mình lại "kết thúc" sớm vậy - chị gọi cuộc đời anh mơ về đó thật tẻ nhạt, thật nhàm chán, rằng anh đã đánh mất chính mình chị mất anh, mãi mãi về phút ấy, chị đã hiểu "Sonder" là gì. Một cuộc sống "ổn định" nó cũng lấp lánh những niềm vui và hạnh phúc lắm chứ em nhỉ". ITKSUARAPOKCô ngồi trên bậc cửa nhà, lẩm nhẩm lời bài hát trong cơn mưa bụi bay "Cauz I am singing in the rain…" Là một buổi hẹn chính thức đầu tiên với chàng trai quen nửa năm qua Tinder. Cái cảm giác này thật lạ, hẹn 8h nhưng mọi thứ đã xong xuôi tinh tươm từ 6 giờ tối. Cô đã thay tới 5 bộ quần áo mà vẫn chưa thấy ưng ý thực sự. "Liệu anh ấy có thích chiếc váy này không? mặt cô trang điểm như này được chưa?Cô trông tuyệt vời lắm chưa?Có lẽ 3,5 tỷ người con gái trên hành tinh này đều trải qua cái cảm giác "Itksuarapok". Tuổi 17 hay tuổi 50, những rộn ràng buổi đầu hẹn hò, sự ngóng chờ một người bước vào cuộc đời mình chắc vẫn như lần đầu. TE QUIERO"Anh thích em không?". "Anh nghĩ là có". "Vậy làm người yêu em chứ?". "Chưa phải lúc thích hợp em ạ". "Vì sao?". "Vì tình yêu cần nhiều hơn thế. Anh nghĩ rằng anh cần thời gian". "Anh nói anh thích em, nhưng không phải là yêu. Vậy đó là cái thứ tình cảm quỷ quái gì cơ chứ". "Đồ tồi!".SITOOTERIEXóm nhỏ nhà tôi ở sát biển; từ ngày bà nội mất, chiều nào ông cũng ngồi trước hiên nhà, hướng mắt về phía biển. Tôi đoán là vì ông nhớ bà. Những ngày bà còn sống, mái hiên đó như một Sitooterie của hai ông bà - nơi mỗi buổi chiều bà cùng ông ngồi nhìn về phía biển, nhớ lại một thời quá vãng gắn liền với con thuyền và đại dương. Suốt bao năm làm nghề đánh bắt cá, lèo lái cả đội tàu, ông hay nói đùa rằng "Rồi mai này chết đi, ông với bà lại về với biển mà thôi".Có một lần, tôi hỏi ông."Ông nhớ bà lắm à", tôi hỏi."Ngày xưa ông đi biển, những khi nào biển động sóng dữ, bà hay ngồi đây ngóng chờ ông về. Giờ bà về với biển rồi, ông chỉ biết ngồi đây ngồi cầu nguyện sao cho thần biển trả bà về với ông".Mắt ông vẫn nhìn xa xăm về phía màn đêm đen kịt; hấp háy nhưng trống rỗng. Mái hiên nhà cũ kỹ, trông mà buồn đến nao lòng. MAMIHLAPINATAPAICô ngồi đọc sách trong quán cà phê. Một mình. Chốc chốc lại đặt cuốn sách xuống và nhìn về anh ngồi đối cắm cúi vào chiếc laptop. Xử lý một đống công việc gì đó không ai rõ, nhưng thỉnh thoảng, đôi mắt anh đi hoang về phía cuốn sách cô cầm trên tay. Anh nhíu mày, thở dài, rồi lại chép miệng và cuối cùng lại nhìn cắm cúi với chiếc laptop. 10 giờ tối, quán chẳng còn mấy vị khách, chỉ còn anh với cô và vài đôi tình nhân. Cô lừng chừng, vừa muốn rời khỏi quán, vừa muốn đọc nốt cuốn sách cho xong. Thực ra, cô chẳng tập trung đọc sách, cứ lật qua lật cũng vậy, anh gõ bàn phím mạnh hơn, như để cô nghe thấy; rồi anh còn rung chân, trông lo lắng đến lạ. Anh đẩy gọng kính liên tục, thỉnh thoảng đằng hắng một cái lớn. Nhưng chẳng có gì…Cô thở dài, đặt cuốn sách trên giá đằng sau anh. Cô quay lại nhìn và bắt gặp anh đang nhìn trộm ai nói là vậy tình yêu đồng tính, có người gọi nó bằng cái tên "tình yêu Onsra".Lần nào gặp tôi, Duy cũng than thở về những mối tình như hoa sớm nở tối tàn. Tôi gọi những mối tình của nó là tình yêu Onsra - rằng biết rằng mọi thứ sẽ kết thúc, mới yêu nhưng đã dự liệu được sẽ không bao giờ có thể lâu bền. Thật vậy, có lần nó chia tay vì người yêu phản bội, vì "Gay yêu bằng mắt nên người yêu bỏ em đi theo đứa khác đẹp hơn", rằng gia đình biết chuyện cấm đoán và cả "Anh chán em rồi". Lao vào một chuyện tình nhưng biết trước sẽ không tới được đâu, vậy sao vẫn chấp nhận đau khổ?"Vì dù có thất bại bao nhiêu lần, em vẫn cần một người chở che và yêu thương", Duy miêu tả một cuộc hẹn hò lý tưởng của hò lý tưởng Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên dọn về nhà mới cùng em, trời mưa tầm tã. Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn vì quá mệt, nhìn đống đồ đạc ngổn ngang trong phòng. 5 năm yêu nhau, cuối cùng có tìm được một "nơi chốn" mình thuộc về. Không ai phàn nàn vì trời mưa, vài món đồ bị ướt nhoẹt - chúng tôi xoa xoa ô cửa kính mờ sương và nhìn xuống thành năm về sau, mỗi khi không biết hẹn hò ở đâu, chúng tôi lại kê ghế bành ngồi bên cửa sổ, chờ một cơn mưa tầm tã, cuốn đi những lo toan, bộn bề, những nỗi chán chường của tình yêu đã cũ kỹ để nhớ lại ngày chúng tôi yêu nhau lần đầu. Gluggavedur - ngắm mưa qua cửa sổ hiện diện trong tình yêu của chúng tôi như một trải nghiệm ngọt ngào và đáng nhớ nhất, dù bây giờ hai mãi về ngồi bên anh im lặng. Không phải vì cô không muốn nói mà cô không biết nói gì. Đầu cô như một cuốn từ điển, đầy ắp những từ ngữ cảm xúc từ khắp nơi trên thế giới. Lục tung trong tâm trí, lật giở từng trang sách, cô vẫn không biết mình cần dùng từ gì cho phù hợp. Cô bỏ đã bao giờ thấy mình như cô gái đó chưa? Dù có bao nhiêu ngôn ngữ trên thế giới, có Sonder, Onsra, te quiero… cô cũng không biết phải nói gì với anh cả. Thế giới ngoài kia có bao nhiêu từ vựng nhưng nếu trong tâm trí không có nổi một cảm xúc thì chẳng thể nào lấp đầy sự trống rỗng trong tình yêu, trong khoảng không gian tinh thần khi hai người ngồi cạnh nhau mà chỉ biết nín lặng. Không có ngôn từ, ta như người câm, không có cảm xúc, ta không biết mình là ai và đang ở đâu trong thế giới này. Mưa….làm con người ta cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Nhìn dòng người qua lại tấp nập dưới cây dù, tự nhiên thấy mình thật nhỏ bé. Vậy mà những điều kì diệu vẫn xảy ra. Chúng ta lướt qua nhau, gặp nhau, trao cho nhau một chiếc áo mưa hay lời hỏi thăm….Tìm hiểu về điều kì diệu đó dưới những câu chuyện này nhé. Mưa và tình yêuChuyện tình dưới mưa…Chuyện Tình Dưới Mưa….Nó đã từng rất ghét mưa, vì mưa làm nó cảm thấy buồn và cô đơn. Nhưng vào một đêm mưa, nó gặp anh và rồiMưa!Nó ghét mưa! Tại sao người ta cứ bảo mưa là lãng mạn, là ngọt ngào? Riêng nó, nó chỉ cảm thấy khi ngồi trong nhà trước màn hình desktop mà có tiếng mưa thì cô đơn kinh khủng. Không khí ẩm ướt, bầu trời đen xì là những gì nó hình dung về mưa. Một con người thực tế như nó không thể nào thích mưa được là Ngọc – bạn thân của nó nói thế. Dĩ nhiên rồi, làm sao mà thích được khi giờ nó muốn ra ngoài đi ăn kem, đi lượn phố với đứa bạn thân nó yêu nhất trần đời, nhưng mưa vậy thì sao mà đi?Hai đứa chơi với nhau được ba năm rồi, đi đâu cũng có nhau. Đã có lúc hai đứa đã hứa với nhau sẽ có người yêu cùng một ngày và còn… hứa hôn cho con của hai đứa sau này nữa, luôn. Và rồi nó chợt nhớ ra hôm qua Ngọc bảo nó “Chị ơi, em yêu rồi”. Nó cười, nó nghĩ Ngọc lại đùa như mọi khi, nhưng nó đã nhầm đứa bạn thân đã quên lời hứa mà có người yêu trước nó mất rồi. Trời vẫn cứ mưa. Chán!Nó từng ghét mưa, vì mưa thường khiến nó cảm thấy buồn, cô đơn..Nó bật dậy rời khỏi ghế! Mưa thì sao chứ? Có ai bảo mưa là không được đi ra ngoài và làm những điều nó thích đâu? Dù giờ nó chỉ đi một mình! Nó đang thẫn thờ trên con cào cào thì, bỗng nó ngã cái oạch vì đâm phải ai đấy. Sao đen thế không biết, nó nhớ khi ra đường đã bước chân phải trước rồi mà?. Chưa kịp “phát biểu cảm tưởng” thì người đối diện tấn công luôn + Mới thất tình à? Đi mà không nhìn đường gì cả, rồi còn không xin lỗi đầu óc nó quay cuồng, cái miệng mọi ngày chỉ dùng để “ biện luận” giờ cứng đơ không biết cử động. Ai bảo là nó không xin lỗi đâu cơ chứ, đấy là đau quá chưa kịp nói thôi. Mà sao, người đâu mà nói năng khó nghe thế không biết, lại còn nói nó thất tình nữa. Nhìn bộ dạng nó chán đời lắm à? Nó bướng bình nhìn người đó như thách thức, hình như không thể chịu đựng nổi ánh mắt phản kích đó, người kia lại lên tiếng+ Thôi tha cho bé, về đi. Trời mưa như này mà còn ra mắt mở to ngạc nhiên hết sức, một con bé cao 1m7 không thể nào để người khác gọi là bé được. Mặc dù người đó có cao hơn nó cả cái đầu.– Bé á! Chú nghĩ mình lớn từng nào mà gọi cháu là bé? Cháu đâm vào chú thì đúng là cháu sai, nhưng chưa kịp xin lỗi, chú đã buông “tràng giang đại hải” ra rồi ai mà nói xen vào được.? – Rồi nó xua tay – Thôi được rồi! Cháu xin lỗi chú, tâm trạng cháu đang không được tốt, mong là chú đừng có dạy người không quen giữa đường như thế nữa. OK? Bye!Nó đã từng tưởng tượng rằng, mình sẽ có một mối tình đẹp như trong mộng. Một ngày nào đó, nó và Hoàng tử của mình sẽ… đâm xe nào nhau, và khi nó dịu dàng nói “Xin lỗi anh” thì Hoàng tử cũng sẽ mỉm cười “Không có gì, em có sao không?” Và thì là… tèn tén ten… chàng đưa nó về và một mối tình bắt đầu. Vậy mà ông chú đó đã phá vỡ cả một giấc mơ hồng ngọt ngào của cùng, nó quyết định sẽ tới nhà Ngọc, dù hôm qua đã từ chối. Chả là hôm qua Ngọc năn nỉ nó đến để giới thiệu ai đó. Nó biết Ngọc đang thấy có lỗi mà, thôi thì đến đó cho hết đen, với cả để cho Ngọc bớt áy náy. Mà biết đâu, Hoàng tử của nó lại là người Ngọc giới thiệu thì sao nhỉ?Nó phải mất 5 giây để hả hốc miệng ra không thể ngậm lại được. Trời ạ! Người ngồi trước mặt nó lúc này là… cái chú hồi nãy. Thì ra người mà Ngọc nói tới là chú này đây. À, phải gọi là anh – đây là anh họ của Ngọc. Biết trước Hoàng tử mà nó tưởng tượng là “lão già lắm điều” này thì thà nó về nhà cho xong. Và hắn ta đã chứng tỏ mình ngay bằng một lời nói đầy khiêu khích+ Chúng ta có duyên đấy nhỉ, rất vui khi được gặp cháu. Không ngờ người mà Ngọc ca tụng là vui tính dễ thương lại là cháu à?Nó cười. Nụ cười như mếu, cái lão già này được đấy– Ừm, không hiểu duyên truyền kiếp hay sao ấy? Cháu nhớ là cháu không nợ ai cái gì cả. – Rồi quay ra hỏi Ngọc – Người mà em ngưỡng mộ là lão già khó tính này à?Nó tưởng hắn sẽ tức lắm, ai ngờ hắn chỉ cười, cười như thể chưa bao giờ được nghe 1 câu chuyện cười buồn cười như thế. Lời mình nói buồn cười vậy sao?+ Sao cháu biết chú là ông già khó tính vậy nhỉ? Chú nhớ điều này chỉ một mình chú biết mà. Cháu thật thú vị! – Nói rồi, hắn để lại một cái nháy mắt đầy ẩn ý, và biến mất sau cánh cửa. Nhìn theo bóng hắn, nó mới thấy rằng trời đã hửng nắng từ lâu…… nhưng vào một đêm mưa…Trời hôm nay đẹp thật, nhưng nó vẫn thấy trống trải quá. Nếu như mọi lần thì giờ nó và Ngọc sẽ cùng đi đâu đó, hoặc làm một cái gì đó dù là rất vớ vẩn. Nó chợt nhớ tới những ngày tươi đẹp đó. Chỉ tại mấy gói kẹo và những lời “đường mật” của Kiên – người đã cướp Ngọc từ tay nó, mà giờ nó phải lang thang một mình. Đang thẩn thơ suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên… “Ầm”. Một ai đó lại phải gánh cái “thành quả” của nó mất rồi. Nó cúi đầu lí nhí xin lỗi, thì lại nghe được một giọng nói quen thuộc đến phát sợ+ Sao lần nào anh cũng là nạn nhân của em thế nhỉ?Đúng là sự trùng hợp ngẫu nhiên, lại là Khánh – “ông chú già khó tính”.– Ừm, tại anh chọn đúng lúc thôi, mấy khi được em tông xe cơ chứ? – Nó vênh mặt nói lại.+ Ờ, cũng đúng. Mà sao lần nào khi gặp anh em cũng thích cãi nhau thế nhỉ?– Đâu có ai mà dám cãi nhau với anh đấy là em tranh luận đấy chứ?+ Thì tranh luận. Đi uống nước không em, anh hôm này “ông già khó tính” mời nó đi uống nước cơ đấy. Nó nhớ là chưa lần nào từ buổi đầu gặp Khánh ba tháng rồi mà cả hai không cãi nhau. Thế mà hôm nay lại mời đi uống nước. Không biết định giải hoà hay khiêu khích đây? Nó nhìn tỏ vẻ ra nghi ngờ, làm Khánh bối rối+ Sao em nhìn anh ghê vậy, chỉ là đi uống nước thôi mà, em mà còn đi lượn phố nữa chắc sẽ có nhiều tai nạn đáng tiếc xảy ra khiêu khích rồi đây, nhưng không hiểu tại sao nó lại đồng ý đi uống nước. Phải chăng nó đang cảm thấy cô đơn quá, có ai đó bên cạnh sẽ tốt hơn thì sao?Khánh dẫn nó đến quán nước khá yên tĩnh và nó thích những nơi như thế. Sao hôm nay Khánh nay dễ chịu vậy nhỉ, không giống như ông già khó tính mọi ngày nữa. Và rồi, khi ngồi nói chuyện với Khánh “trong hoà bình” chứ không phải là “tranh luận liên miên” như những ngày trước, nó mới nhận ra những câu chuyện Khánh kể thật thú vị. Nó mải nói chuyện đến nỗi quên mất rằng đã đến lúc nó phải đi học. Tự dưng nó cảm thấy tiếc khi phải về trong lúc này, một cảm giác rất lạ.+ Hôm nay là sinh nhật anh nên đừng thắc mắc tại sao anh lại mời em đi uống nước, đối thủ ạ – Khánh nháy mắt và cười.– Happy birthday!… mọi chuyện đã thay đổi khi nó gặp anh và tình yêu nảy ấp úng và lúng túng vì bất ngờ nên không mua được quà gì cho Khánh. Bất chợt, nó nhớ ra là mới mua một quyển sách rất hay, lại trùng hợp nữa rồi. Nó lấy ra và ghi lên đó, không phải là một lời chúc mà là một câu thành ngữ nó tâm đắc“Đừng bao giờ nói tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn còn cảm thấy có thể tiếp tục – Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt đó vẫn còn có thể giữ chân bạn”.Rồi nó ký tên Đối thủ truyền Khánh ra trả tiền nước nó đã nhanh tay cho vào trong cặp của Khánh. Nó thấy vui vì chợt nhận ra ông già khó tính đó thật dễ mến. Bất chợt, rất vu vơ thôi, nó chợt nghĩ rằng nếu Khánh là Hoàng tử của nó thì sao nhỉ? Nghĩ rồi nó mỉm cười cũng rất vu vơ khiến Khánh phải quay lại nhìn nó ngạc nhiên nhưng nó vội vàng quay lưng đi tháng sau, sinh nhật nó lấp lánh đầy hoa và nến! Ngọc đến từ sớm cùng cậu bạn trai, và hì hụi chuẩn bị mọi thứ cùng nó, dù thật ra thì cũng chẳng có gì để mà chuẩn bị, bởi nó chỉ làm bữa tiệc sinh nhật này rất nhỏ, chỉ cho bốn người. Nhưng hoá ra đó lại là sinh nhật vui nhất trong đời nó, khi nó mở tấm thiệp chúc mừng của Khánh ra“Anh thích em ngay từ khi nhìn thấy bức ảnh của Ngọc cho anh xem. Và cũng rất bất ngờ chúng ta đã gặp nhau trong một ngày mưa như hôm nay. Làm bạn gái anh nhé”.Nó ngày mưa đầy ánh nắng. Nhưng nó bắt đầu thấy thích mưa mất rồi. chuyện về mưa và nước mắtAnh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp. Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ. Cơn mưa vô tìnhCô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại. “Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?”- anh hỏi cô mà lòng đầy thắc mắc“Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm”. Anh nhẹ nhàng nắm chặt tay cô và trả lời. “Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?”Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô. Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý. Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả. Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái. Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói “Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất”. Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ. Rất lâu sau, anh mới lên tiếng“Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?”. Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời “Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng… em đang khóc…” Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình… tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt… ngày nào đó, mưa sẽ được yêu thương? Mưa và nỗi nhớ– Ba ơi…ba có thương con không?– Cái con này, hỏi vớ vẩn. Thương chứ sao không?…– Mẹ ơi, mẹ thương con không?– Tất nhiên rồi, con gái cưng của mẹ.…– Nhóc, em thương chị không?– 99% thôi, chị lúc nào cũng sai vặt em, em ghét chị lắm!!…– Cậu thích chơi với tớ không?– Dĩ nhiên rồi, tớ với cậu là bạn thân chơi với cậu thì chơi với ai?Nghe những câu trả lời này, tôi chỉ cười không nói phải vì hài lòng về câu trả lời mà là vì cảm giác tội lỗi xâm chiếm cả tâm hồn tôi, chỉ sợ nói một câu thôi tôi sẽ bật khóc bất cứ lúc tôi có đáng được yêu thương?~~**~~Trời nay, tôi lại cầm dù đi thích nhất là ngày mưa tầm tã như thế. Có lẽ vì mưa giống tôi…Băng qua ngõ đường, rẽ khắp con hẻm, tôi nhìn thấy những đứa trẻ ăn xin thi chạy tìm chỗ hà hơi vào nhau, xoa xoa rồi cùng cười với thế, tôi cũng mỉm nụ cười hoàn toàn khác với phải khinh bỉ, xem thường hay chế giễuMà là thương phải cho chúngMà là cho chính bản thân đứa trẻ bị bỏ ròiChúng sống không có tình cảm của cha mẹ, ông cần phải nuôi hi vọng vì ai, chẳng cần cố gắng vì ai ngoài bản ít ra…Chúng vẫn có thể được thương tôi?Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương của gia kì vọng rất nhiều, mong ước rất lại vô tình đánh mất niềm tin của họ, khiến họ hết thất vọng này đến đau khổ và những đứa trẻ đó có giống nhau không?Có lẽ…Đứa trẻ không xứng được yêu thương bất hạnh hơn…~~**~~**~~Trời lại mưa,Tôi nhìn rõ được nỗi ưu phiền trong thấy rõ được mệt nhọc nơi nhìn ra được sự sầu muộn của em trai và bạn tôi không thể làm gì tôi chính là nguyên nhân khiến họ như trẻ không xứng đáng được yêu cả một thứ tình cảm”thương hại” cũng chẳng đáng để biêt là như vậy,Dẫu hiểu rõ hơn bất cứ ai,Nhưng tại sao lòng quặn đau?Tại sao nước mắt cứ rơi?~~**~~**~~Trời lại mưa,Tôi lại đi dạo, nhưng lần này không mang theo dù, cũng không ra vào ngõ nào, chỉ đến biển mà ngồi ngắm muốn những giọt mưa buốt giá kia có thể làm nguôi lạnh những suy nghĩ đau buồn tất cả đều vô ích…– Bởi vì mình là đứa trẻ không xứng đáng được yêu thương…– Tại sao?Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên sau lưng, khiến tôi ngạc nhiên quay là một cậu con trai có gương mặt anh tuấn nhưng sắc lạnhTôi biết người này…– Sao cậu lại về?– Bởi tôi lo cho ta ngậm ngùi nói, rồi nghiêng cây dù xanh lam về phía cười, cười chán nản và mệt mỏi– Không cần cậu lo chẳng việc gì phải lo hết.– Tại sao?– Vì tôi không ta im lặng nhìn tôi một hồi lâu, rồi buông cây dù ra. Tôi hơi nhíu mày nhưng không hỏi lý do vì thường, dù cậu ta có quan tâm lo lắng cho ai cũng không đến mức như thế. Cậu ta chỉ làm vậy với một mình tôi… Tôi im lặng nhìn dáng vẻ cậu ta dưới vẻ đẹp cô độc…khác với tôi…– Như vậy chúng ta sẽ giống nhau.– Đừng làm vậy. – Tôi nhặt cây dù đưa lên cho cậu ta. – Tôi và cậu khác nhau.– Tại sao…cậu có thể lo cho tôi, cậu có thể yêu thương mọi người nhưng lại không được mọi người yêu thương, không để tôi lo?– Nói rồi. Tôi không đáng.– Thế thì…cả tôi cũng không bỏ mọi lời nói của tôi,cậu ta ngồi xuống,cởi chiếc áo khoác ngoài đắp lên người chẳng biết làm gì ngoài việc co rúm trong chiếc áo ấm áp, rồi lại giương mắt nhìn bầu càng nặng hạt, càng trắng xóa.– Mưa đẹp nhỉ? – Cậu ta mở lời.– Không biết…- Tôi nhún vai- Chỉ biết tôi và mưa giống nhau.– Như thế nào?– Đều không đáng để yêu chậm rãi nói, rồi lại ngồi ngẩn ngơ với những suy nghĩ mông vậy, mưa chỉ bị người ta lợi cần vô ý làm sai hay phật ý ai đó là con người lại ghét mưa. Mưa không có ai để được yêu tôi không được lợi dụng như mưa, nhưng ở một khía cạnh nào đó thì rất và tôi không xứng đáng nhận tình cảm của bất kì giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, hòa vào những hạt mưa lấm tấm trên đưa tay quệt đi thì ngón trỏ cậu ta đã ở nơi khóe mi cử chỉ yêu tôi không thể nhận.– Đúng là vậy… mưa và cậu thật giống nhau…giống đến cả suy nghĩ nữa, đều không hề biết rằng mình đang được yêu thương…– Là sao?Tôi mở to mắt, tỏ ý không hiểu cậu ta nói gì, nhưng tôi đoán rằng cậu ta đang cố thuyết phục tôi quên đi những suy nghĩ tiêu cực lúc này, nên cũng chẳng mong đợi gì đầu quanh quẩn những câu mà gia đình và những người xung quanh từng bảo” Có cha mẹ yêu thương, có anh chị em đùm bọc,có bạn bè quý mến…” mãi chưa dứt lời thành ta sẽ nói lại những điều này, phải không?– Nghĩ lại đi đồ tồ và mưa không đáng được yêu thương nhưng chẳng phải chính cậu rất yêu mưa sao?Cậu nghĩ tình cảm của mình không xứng đáng à?Lời nói ấm áp lắng sâu như đại dương, nhưng mang đến cho tôi bao cảm vậy, tôi không tránh khỏi bàng hoàng suy người ta cần mưa vì lợi ích của tôi yêu mưa, không vì cái gì vì lợi lộc, không vì thương vì mưa là chính mưa mà vì tôi nghĩ…mưa cần tình yêu của tôi.– Khờ quá đi, cậu yêu mưa có nghĩa mưa là đứa trẻ được yêu thương. Vậy sao cậu không nghĩ rằng cậu cũng là đứa trẻ được yêu đảo mắt nhìn một lần nữa,tôi có cảm giác mưa trở nên vui tươi, hạnh phúc chứ không còn u ám như lúc nãy lẽ bởi vì, tâm trạng của tôi đã thay đổi hoặc mưa đang động viên an ủi và cầu chúc một niềm vui, một hạnh phúc cho đứa trẻ không xứng đáng được yêu đã gặp nhau và đồng cảm với thành một tình yêu bền vững, không thể chia trở thành những đứa trẻ được yêu nở một nụ cười mãn nguyện, tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật khi tôi có thể thấy ánh nắng hòa vào giọt mưa tạo thành cầu vồng rực rỡ, giọng nói quen thuộc của ai đó thì thầm bên tai nhẹ như gió thoảng…~ Nếu mưa đã có em yêu thươngThì xin hãy để tình yêu tôi trao về em là mãi mãi.~ ô dưới mưaGiữa cơn mưa rào trên đường Trường SaHồ Chí Minh, hai cha con người bán vé số không nhà cửa, dắt díu nhau đi làm mỗi ngày, cố gắng che chở cho động làm sao,tình mẫu tử thiêng liêng ấy. Người cha đáng kính….Những khúc nhạc mưa cứ rã rời Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi Mưa lòng ngập lối bên song trước Càng lắc càng đong chợt tím rơi Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai.**Trên đây là những bài viết tổng hợp mình sưu tầm được trên mọi người đọc để suy ngẫm, để hiểu về những cơn mưa ngoài yêu mưa như yêu chính bản thân mình vậy. 311 views Tôi sinh ra ở một ngôi làng hẻo lánh trên một ngọn núi. Ngày qua ngày, bố mẹ tôi còng lưng cày cuốc mảnh đất khô cằn. Một hôm, tôi muốn mua một chiếc khăn tay, thứ mà dường như tất cả các bạn gái xung quanh tôi đều có. Vì vậy, tôi đã lấy trộm 50 xu từ ngăn kéo của cha tôi. Cha đã phát hiện ra số tiền bị mất ngay lập tức.“Ai đã lấy trộm tiền?” Ông hỏi em trai và tôi. Tôi choáng váng và quá sợ hãi để thú nhận. Cả hai chúng tôi đều không nhận lỗi, vì vậy ông nói “Tốt thôi, nếu không ai trong các con nhận lỗi thì cả hai đứa sẽ đều bị phạt!” Đột nhiên, em trai tôi nắm chặt tay cha và nói “Cha ơi, con là người đã làm điều đó!” Em trai tôi đã nhận trách nhiệm và sự trừng phạt thay cho đêm hôm đó, đột nhiên tôi khóc òa lên. Em trai che miệng tôi lại bằng bàn tay nhỏ bé của mình và thì thào “Chị, giờ đừng khóc nữa. Mọi chuyện đã xảy ra rồi mà!” Tôi sẽ không bao giờ quên được biểu hiện của em trai tôi khi em ấy bảo vệ tôi. Năm đó, em trai tôi 8 tuổi còn tôi 11 tuổi. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn giận bản thân mình vì không đủ can đảm để thừa nhận những gì tôi đã làm. Nhiều năm đã trôi đi, nhưng chuyện đó vẫn như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.Ảnh minh họa/ShutterstockKhi em trai tôi học năm cuối cấp hai, em được nhận vào một trường trung học phổ thông ở trung tâm thị trấn. Đồng thời, tôi được nhận vào một trường đại học trong tỉnh. Tối đó, cha ra sân ngồi hút thuốc hết điếu này đến điếu khác. Tôi nghe thấy cha hỏi mẹ “Cả hai đứa con của chúng ta, chúng đều có kết quả rất tốt đúng không? Kết quả rất tốt?”. Mẹ lau nước mắt và thở dài “Điều này liệu có ích gì? Làm thế nào chúng ta có thể đóng học cho cả hai đứa?”Lúc đó, em tôi bước ra, đứng trước mặt cha và nói “Cha ơi, con không muốn tiếp tục học nữa, con đã đọc đủ sách rồi”. Cha tôi nổi giận “Tại sao con yếu đuối như vậy? Ngay cả khi cha phải đi ăn xin ngoài đường thì cha cũng sẽ cho cả 2 đứa tới trường cho đến khi học xong!” Sau đó, cha bắt đầu gõ cửa mọi ngôi nhà trong làng để vay nhẹ nhàng vuốt má em trai và nói “Một chàng trai phải tiếp tục việc học của mình. Nếu không, cậu ấy sẽ không thể vượt qua sự đói nghèo mà chúng ta đang trải qua”. Mặt khác, tôi đã quyết định không tiếp tục học đại học ai biết rằng vào ngày hôm sau, trước lúc bình minh, em trai tôi đã rời khỏi nhà với một vài bộ quần áo cũ và một ít đậu khô. Em lẻn đến bên giường của tôi và để lại lời nhắn trên gối của tôi “Chị, vào được đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ đi tìm việc và gửi tiền cho chị”. Tôi ngồi trên giường cầm chặt tờ giấy và khóc đến mất số tiền mà cha tôi đã vay khắp làng, và số tiền mà em trai tôi kiếm được từ việc vác xi măng tại một công trường xây dựng, cuối cùng, tôi đã xoay sở để học đến năm thứ ba đại học. Năm đó, em trai tôi 17 tuổi còn tôi 20 ngày nọ, khi tôi đang học trong phòng, bạn cùng phòng của tôi bước vào và nói “Có một cậu bé nhà quê đang đợi cậu ở bên ngoài!” Tại sao lại có một cậu bé nhà quê tìm tôi? Tôi ra ngoài và thấy em trai tôi từ xa. Toàn bộ cơ thể cậu ấy phủ đầy bụi bẩn, xi măng và cát. Tôi hỏi cậu ấy “Tại sao em không nói với bạn cùng phòng của chị rằng em là em trai của chị?”Em mỉm cười trả lời “Hãy nhìn bộ dạng của em. Bạn chị sẽ nghĩ gì nếu họ biết em là em trai của chị? Chẳng phải họ sẽ cười chị sao?” Tôi cảm thấy rất xúc động và nước mắt tôi trào ra. Tôi phủi sạch bụi bẩn khỏi cơ thể em tôi và nghẹn ngào nói “Chị không quan tâm mọi người sẽ nói gì! Em là em trai của chị cho dù vẻ ngoài em thế nào đi nữa”.Em trai tôi lấy từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm. Em cài nó lên tóc tôi và nói “Em thấy tất cả các cô gái trong thị trấn đều cài nó. Em nghĩ chị cũng nên có một cái”. Tôi ôm chầm lấy em và khóc. Năm đó, em trai tôi 20 tuổi còn tôi 23 tuổi.Ảnh minh họa/ShutterstockSau khi kết hôn, tôi sống ở thành phố. Nhiều lần chồng tôi mời bố mẹ tôi đến sống cùng nhưng họ không muốn. Họ nói một khi rời khỏi làng thì họ sẽ không biết phải làm gì. Em tôi đồng ý với họ. Em nói “Chị, chị chỉ cần chăm sóc bố mẹ chồng. Còn em sẽ chăm sóc bố mẹ ở đây”.Chồng tôi trở thành giám đốc nhà máy. Chúng tôi đề nghị em trai tôi làm quản lý bộ phận bảo trì nhưng cậu ấy từ chối. Em khăng khăng chỉ nhận vị trí thợ sửa chữa máy móc .Một ngày nọ, em tôi đang đứng trên thang để sửa chữa dây cáp thì bị điện giật phải đưa đến bệnh viện cấp cứu. Chồng tôi và tôi đến thăm em tại bệnh viện. Nhìn chiếc chân bó bột của em, tôi càu nhàu “Tại sao em lại từ chối lời đề nghị làm quản lý? Các nhà quản lý sẽ không làm điều gì đó nguy hiểm như thế. Bây giờ hãy nhìn em – em đang chịu một chấn thương nghiêm trọng. Tại sao em không nghe lời anh chị?”Với vẻ mặt nghiêm túc, cậu ấy bảo vệ quyết định của mình “Chị phải nghĩ cho anh rể chứ, anh chỉ vừa mới trở thành giám đốc. Nếu một người không có học thức như em lại trở thành một người quản lý, thì những tin đồn tệ hại gì sẽ bay khắp nơi?” Chồng tôi rưng rưng nước mắt. Sau đó tôi nói “Em không được đi học là vì chị!”.“Sao chị lại nói về quá khứ làm gì chứ?” Em nói rồi nắm tay tôi. Năm đó, em trai tôi 26 tuổi còn tôi 29 em trai tôi 30 tuổi, em cưới một cô gái nông dân ở làng. Trong tiệc cưới, chủ hôn lễ hỏi em “Ai là người mà cậu tôn trọng và yêu thương nhất?”Em tôi trả lời mà không cần suy nghĩ “Chị gái tôi”. Em tiếp tục kể một câu chuyện mà tôi thậm chí không thể nhớ được “Khi tôi còn học tiểu học, trường học ở một làng khác. Hàng ngày, hai chị em tôi phải đi bộ khoảng 2 giờ đồng hồ để đến trường và trở về nhà. Một ngày, tôi làm mất một chiếc găng tay. Chị gái tôi đã đưa cho tôi một chiếc của chị ấy. Chị chỉ đeo một chiếc găng tay và phải đi bộ rất xa. Khi chúng tôi về nhà, tay chị run rẩy vì lạnh. Chị thậm chí còn không thể cầm nổi đôi đũa. Từ ngày đó trở đi, tôi thề rằng khi nào tôi còn sống thì tôi sẽ chăm sóc chị ấy và luôn đối tốt với chị.”Tiếng vỗ tay tràn ngập căn phòng. Tất cả khách mời đều chú ý đến tôi. Tôi thấy thật khó khăn khi cất lời “Trong suốt cuộc đời mình, người mà tôi muốn cảm ơn nhiều nhất là em trai tôi…”. Trong ngày hạnh phúc này, trước tất cả mọi người, nước mắt tôi lại tuôn Chi Sưu tầm và biên dịchXem thêm

câu chuyện về cảm xúc