Món nợ khó trả với một làng quê Quảng Bình. Thứ Hai 17/10/2022 , 06:05 (GMT+7) 'Quảng Bình là đất Ô Châu / Ai đi đến đó, quẫy bầu về không!'. Câu ca này nhiều người thuộc, nhưng với tôi thì Quảng Bình là một mỏ quý khai thác bất tận. Do từng sống ở Trường Sơn và Ngày 17/10, hưởng ứng Tháng cao điểm "Vì người nghèo" năm 2022, gần 30 cơ quan, đơn vị đã dự lễ phát động và trực tiếp ủng hộ quỹ “Vì người nghèo” do Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Thái Bình tổ chức. tdOPIk. Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi. Bây giờ lòng của Triệu Phương Nghị rất bình tĩnh, anh đã làm rất tốt, tính toán tốt xấu cả rồi. Tiếc nuối lớn nhất là đời này anh không có duyên phận làm vợ chồng với Điền Mật Nhi rồi. Nhưng như vậy cũng rất tốt, anh sẽ không trễ nải cô, cô cũng có thể có một cuộc sống mới. Anh đã thấy người thân của bộ đội như anh bi thương nhiều rồi, Điền Mật Nhi tốt đẹp như vậy, anh không muốn cô cũng chịu đựng sự khổ sở như Phương Nghị đã chuẩn bị xong tất cả, chỉ chờ một tờ lệnh điều chuyển. Lệnh điều chuyển đã đến, nhưng không phải là từ tiền tuyến đưa đến. Mà là để cho anh đi làm đại đội trưởng của bộ đội đặc biệt gì đó! Đùa à, chiến hữu của anh và bạn bè anh đều đang ở tiền tuyến đợi anh chung vai chiến đấu giết địch, anh thèm vào mà làm cái đội trưởng rách Phương Nghị cầm tờ lệnh điều chuyển ném lên trên bàn của cấp trên "Chú Chu, có phải đây là ý của cha mẹ cháu không?".Tham mưu trưởng Chu mặt không biến sắc, trợn mắt nghiêm túc nói "Hồ nháo! Cháu làm bộ đội do nhà cháu mở ra hay sao mà cha mẹ cháu có thể tùy ý chỉ huy được! Đây là sự tin tưởng của tổ chức dành cho cháu, trải qua sự quyết định thận trọng của mọi người, lựa chọn tinh anh mới lựa chọn cháu, cháu biết tầm quan trọng đặc biệt của sự phát triển quân đội trong tương lai sao!".Không thể về tiền tuyến khiến Triệu Phương Nghị không quan tâm những chuyện đó, nhưng anh nghe không phải do cha mẹ an bài nên cũng không còn nổi sùng."Chú biết tâm tư của cháu là muốn về tiền tuyến đánh giặc nhưng công việc phía sau cũng rất quan trọng. Cháu tốt nghiệp trường quân đội, lại có kinh nghiệm thực chiến, là người có lý luân có thực tế. Đảng và nhân dân cần cháu phát huy được nhiều hơn, cháu phải dùng kiến thức của mình để bồi dưỡng được nhiều binh sĩ hơn để giết địch mà không phải vác súng bắn chết kẻ địch rồi lại bị kẻ địch bắn chết! Như thế thì rất lãng phí tài nguyên xã hội!"."Cháu sẽ đến đại đội trực thuộc quân khu A, đội viên đều là quân sĩ ưu tú từ các quân đội điều đi, hơn nữa còn là bí mật điều động, trừ những lãnh đạo tham dự thì người ngoài không ai biết đâu, có thể thấy việc này rất được coi trọng. Nếu như không phải coi trọng thực lực của cháu thì cháu nghĩ cái này đến lượt cháu chắc".Chu tham mưu trưởng nói xong thì Triệu Phương Nghị cũng có hiểu đại khái. Lính đặc chủng! Lúc trên chiến trường anh đã từng may mắn thấy tư thế oai hùng của họ, không hổ là cỗ máy giết người, lấy ít địch nhiều. Mỗi lần nhớ đến lúc cùng họ giết địch làm cho anh nhiệt huyết sôi không ngờ bây giờ anh lại có cơ hội đi xây dựng một đội quân tinh nhuệ như vậy, Triệu Phương Nghị chỉ hận không thể đi ngay bây giờ."Nhưng cháu sợ không đảm nhiệm được, sự hiểu biết của cháu với huấn luyện bộ đội đặc chủng chỉ giới hạn ở quyển sách"."Cấp trên thấy trên chiến trường Y bộ đội đặc chủng biếu hiện rất xuất sắc mới quyết định mở rộng huấn luyện bộ đội đặc chủng, kết hợp huấn luyện với liên minh quốc tế E. Bởi vì cháu là lính trinh sát, dã chiến, thâm nhập, đánh lén địch, ám sát đều biểu hiện xuất sắc nên cấp trên đã tuyển cháu. Nơi huấn luyện là biên giới của E, cháu có thể đảm bảo vượt qua tất cả các bài huấn luyện ác liệt, không bị trục xuất về nước, làm vẻ vang đất nước?".Triệu Phương Nghị đứng nghiêm trang chào "Bảo đảm nhiệm vụ hoàn thành!". Đối với việc trở về chiến trường thì trở thành bộ đội đặc chủng còn mang tiếng khiêu chiến với anh hơn, anh muốn chứng minh chính mình! Anh cũng hi vọng có thể vì quốc gia huấn luyện được nhiều bộ đội đặc chủng hơn, để cho không ai dám xâm bóng dáng Triệu Phương Nghị bước đi, Chu tham mưu trưởng cười khổ một tiếng "Lão Triệu à, ân cứu mạng của ông coi như xong nhé, tôi còn phải gạch con tôi ra khỏi danh sách! Xú tiểu tử Triệu Phương Nghị, nếu không cố gắng thì xem chú thu thập cháu như thế nào!".-Bởi vì nhiệm vụ là đặc biệt, thành viên làm nhiệm vụ không thể xuất phát từ đơn vị mình để tránh bại lộ thân phận thật. Nếu đang ở đơn vị thì sẽ được chuyển đến những nơi khác nhau rồi mới xuất phát. Bởi vì phải tập huấn một năm nên được nghỉ phép vài ngày sau đó sẽ lên này xảy ra đột ngột nên Triệu Phương Nghị về mà chưa kịp thông báo. Trong nhà ba người đang ăn cơm đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa, dì giúp việc còn đang ăn cơm ở phòng bếp nên Điền Mật Nhi đi mở cửa."Ai đó!". Nhiều năm sống một mình nên cô có thói quen xác định danh tính rồi mới mở cửa."Là anh!". Giọng nam trầm thấp rõ ràng gõ thẳng vào đáy lòng Triệu Phương Nghị! Điền Mật Nhi nghe thấy sững sờ, anh trở lại? Sao anh lại về lúc này?"Là ai thế?". Phương Di thấy Điền Mật Nhi đứng một lúc, sợ là người lạ đến nên cũng ra Mật Nhi cuống quít mở cửa, quên mất rằng người còn đang bị giam ở bên ngoài. Phương Di vừa thấy là con trai thì vui mừng "A, con trở lại sao không báo trước một tiếng! Sao lại về lúc này thế?"Tập huấn đặc biệt!". Triệu Phương Nghị buông tay đưa túi khoác cho Điền Mật Nhi, nhìn cô nhỏ bé ôm cái ba lô lớn của mình, gương mặt phấn hồng và ba lô màu xanh lá cây, thật đáng yêu. Gương mặt vui mừng và đôi mắt cười của Điền Mật Nhi làm anh rất vui, cô rất nhớ anh!Triệu Quốc Đông thấy con trai trở lại thì cũng ra đón, buổi sáng vừa nhận được tin của lão Chu, động tác của tên tiểu tử này rất nhanh. Đã bao lâu rồi chưa thấy nó sốt sắng về nhà sớm như vậy. Sau đó ông lại thấy mắt con trai luôn nhìn về phía Điền Mật Nhi thì hiểu ra, hóa ra là do con dâu kéo về."Đã ăn cơm chưa? Đi tắm một cái rồi ăn cơm". Phương Di cũng nói Điền Mật Nhi đi lấy thêm món ăn, Triệu Phương Nghị ăn rất nhiều, có thể ăn bằng ba người trong nhà nên chỗ thức ăn kia sẽ không cơm trong nồi ra rồi cắm một nồi nữa, Triệu Quốc Đông rất thích ăn thịt nên Điền Mật Nhi sẽ làm nhiều thịt hầm lên một chút rồi để trong tủ lạnh ăn từ từ. Triệu Phương Nghị cũng là người không thịt không vui, Điền Mật Nhi làm nóng cá kho và một chút rau trộn, trong nhà bình thường ăn cũng ít nên bây giờ muốn làm thêm nhiều món cũng Phương Nghị đang rất đói bụng, buổi trưa trên xe lửa chỉ ăn lương khô chống đói, cởi áo xuống rửa mặt mũi."Ha ha, phòng của con Điền Mật vào ở rồi, sớm muộn gì cũng kết hôn rồi cũng ở chung một chỗ". Phương Di thấy con trai muốn lên phòng thay quần áo thì cười nói, Triệu Phương Nghị nhìn bà một cái rồi xách ba lô về phòng, đóng là phòng có con gái vào ở, thay đổi không ít, bên trên khăn trải giường còn có một tấm vải rực rỡ phủ lên. Trên bàn và ghế có đệm ngồi, trên cửa sổ có vài cái cây nho nhỏ. Trên bàn có vài quyển sách, Triệu Phương Nghị mở ra xem thì không hiểu, biết đó là tiếng Anh nhưng mà anh không học tốt môn đó. Mở tủ quần áo ra thì thấy không ít quần áo không phải của mình treo bên phải tủ, còn quần áo của mình thì treo bên trái. Tủ quần áo vốn trống trải vì không có nhiều bây giờ lại nhìn rất hài hòa. Triệu Phương Nghị toét miệng cười, đánh giá những đồ thuộc về nữ chủ là quần của cô ấy sao? Đẹp quá tác giả mồ hôi! Thì ra eo của cô lại mảnh như vậy, hai tay của mình có thể ôm được! Đây là cái gì? Triệu Phương Nghị thấy hai vật có dạng cái bát tác giả Những năm tám mươi, áo lót còn chưa thông dụng huống chi là Triệu Phương Nghị là hòa thượng hàng năm đều ở trong đơn vị quân đội, đồ của nữ nhân đúng là kỳ quái? Đây là, đây là, quần lót sao? Thật nhỏ khéo, thật đáng yêu! Shin *lau mồ hôi* anh biến thái quá!!Điền Mật Nhi của chúng ta đang vì bụng của Triệu thiếu tá mà cố gắng xào nấu trong phòng bếp, nếu như biết anh đang làm gì trong phòng chắc sẽ trực tiếp đầu độc chết luôn. Vừa rồi cô cũng biết là anh về phòng thay quần áo nhưng không thể nghĩ đến, ai mà ngờ được cái người bên ngoài chính trực sẽ làm việc như thế!Triệu Phương Nghị đổi bộ đồ màu xanh dương đậm và cái quần len, trên lưng còn in lời tuyên truyền cho con em bộ đội. Vừa mở cửa ra chính là một người chính trực, gương mặt nghiêm túc."Mới vừa rồi con nói tham gia tập huấn đặc biệt, là tham gia tập huấn gì thế?". Phương Di sợ rằng con trai sẽ tham gia đội cảm từ gì đó nữa, không yên tâm hỏi Phương Nghị nói. "Cơ mật quân sự".Phương Di bị nghẹn, Triệu Quốc Đông tốt bụng giải thích "Hình như là tập huấn quân sự, sau khi hoàn thành sẽ đi thành lập đại đội mới. Cụ thể như thế nào thì là cơ mật của quân đội, dù sao cũng không phải ra chiến đi tiền tuyến là được! Phương Di nghĩ. Nhưng bà không biết là huấn luyện bộ đội đặc chủng còn tàn khốc hơn nhiều so với ra chiến trường."Vậy lần này con được nghỉ mấy ngày?"."Mười ngày". Triệu Phương Nghị nói."Vậy chuyện của con và Điền Mật giải quyết luôn đi, nếu không con lại đi tập huấn, rồi còn đi đơn vị mới, sợ là sắp tới không có ngày nghỉ rồi!". Phương Di Phương Nghị nhìn Điền Mật Nhi, Điền Mật Nhi đỏ mặt tập trung xới cơm, anh nghĩ nghĩ rồi nói "Hay là chuyện này để sau đi!".Điền Mật Nhi sửng sốt! Phương Di cũng bực mình, còn không phải là vợ do chính nó chọn sao bây giờ lại hối hận. Bà mặc kệ, dù sao Điền Mật cũng là con dâu mà bà định rồi, cưới cũng phải cưới mà không cưới cũng phải cưới."Dù sao Điền Mật cũng đang ở nhà chúng ta rồi, con về rồi mà không kết hôn, con muốn người ta nói cái gì hả, sau này Điền Mật làm sao có thể ra khỏi cửa được! Mà Điền Mật có điểm nào không tốt, ba anh em con cũng không được như Điền Mật đâu, chẳng lẽ con vẫn nhớ Lý Như sao?".Điền Mật Nhi cũng uất ức, vừa nghe thấy anh nói không kết hôn thì nước mắt rơi xuống bát cơm. Đột nhiên cô cảm thấy chẳng có chút hi vọng nào. Tại sao cô đã thay đổi rồi mà anh vẫn không cần cô?Triệu Phương Nghị thấy Điền Mật Nhi khóc thì luống cuống, là tại anh suy nghĩ không chu đáo. Anh muốn an ủi cô nhưng lại không biết nói gì, gấp đến nỗi vò đầu bứt tai."Anh không có ý đó"."Vậy con có ý gì?". Phương Di chống eo hỏi. Triệu Quốc Đông khuyên "Bà cứ để yên cho con nói, bà thế này thì nó nói làm sao?"."Lần này anh sẽ tập huấn trong một năm, bị phong tỏa tin tức, bây giờ kết hôn chưa được mấy ngày anh lại phải đi. Một năm không có tin tức, anh sợ em buồn!".Hóa ra là như vậy, cô đã chuẩn bị để cả đời đều đợi anh rồi, một năm đã là gì, Điền Mật Nhi nói "Em không quan tâm!".A, hình như là thổ lộ quá nhanh rồi, đỏ mặt! Triệu Phương Nghị cũng hiểu được ý tứ trong lời nói, cười rực rỡ lộ ra hàm răng trắng như tuyết! Người hai nhà vào nhà, Phương Di ngồi xuống, kéo Điền Mật Nhi ngồi xuống bên cạnh bà, Điền Mật Nhi đẩy đẩy hai cái nói mình đứng là được nhưng dưới sự kiên trì của bà cũng phải ngồi xuống. Điền Mật Nhi cũng biết chút ít về tính tình của mẹ chồng, mặc dù bây giờ bà đang cười cười nói chuyện nhưng bà cũng là một người mạnh mẽ, tính tình của Triệu Phương Nghị và hai cô con gái đều theo tính bà."Cháu bao nhiêu tuổi rồi?". Phương Di hỏi."Dạ, 17 rồi!". Điền Mật Nhi đáp."Đang học lớp mấy?"."Cháu đang học lớp 11!"."Nghe nói mỗi lần thi cháu đều đứng thứ nhất phải không?"."Vâng". Thật sự là nói hơi quá, từ sau khi sống lại dựa vào số kiến thức tích lũy lại không biết sau này sẽ thế vấn đề không có dinh dưỡng như vậy được lược bỏ n chữ."Ha ha, nói chuyện đã lâu nhưng còn chưa giới thiệu cho hai đứa nhỏ biết nhau rồi". Có thân phân lớn nhất trong nhà là cậu cả Vương Đại Phát, trong nhà cậu đã có hai đứa con đã kết hôn nên cũng hiểu rõ quá Di cười nói "Đúng rồi, vừa nhìn thấy Điền Mật tôi đã thấy rất thích nên quên cả việc lớn ngày hôm nay. Giới thiệu với mọi người một chút, đây là con trai tôi, Triệu Phương Nghị".Điền Mật Nhi vừ nghe thấy thì cúi đầu xuống, gương mặt thẹn thùng nóng lên, trong lòng bàn tay chảy mồ hôi, mười ngón chân trong đôi giày vải cũng cuộn chặt lên. Điền Mật Nhi không thấy nét mặt của Triệu Phương Nghị, chỉ sợ mình làm ra bộ dáng khiến anh không thích, nhưng mà mặc cho mình an ủi trong lòng như thế nào nhưng vẫn không thể ngẩng đầu lên nhìn anh được, trong lòng quýnh lên đỏ cả hốc mắt."Con đi chuẩn bị cơm trưa". Điền Mật Nhi bỏ chạy.... Vừa xuống dưới bếp thì bóng dáng màu ô - liu cũng xuống theo..Điền Mật Nhi trốn được xuống phòng bếp thì lửa nóng trên mặt mới giảm được một ít, trong lòng thì thầm mắng mình lớn rồi mà như chưa nhìn thấy đàn ông bao giờ vậy! Sau đó cô bị bóng dáng màu ô - liu dọa sợ, nhìn thấy anh hai má lại nóng lên, đầu lại rụt rè cúi thật thấp."Muốn giúp một tay không? Anh có thể giúp gì cho em?".Thực ra thì chuyện trong phòng bếp Điền Mật Nhi làm rất tốt nhưng lúc này Triệu Phương Nghị lại đứng ở đây nên tay chân cô luống cuống không biết đặt ở đâu, nói lí nhí như mèo kêu "Không cần đâu, anh lên nhà đi, đừng làm bẩn quần áo"."Anh nhóm lửa giúp em!". Nói xong thì kéo tay áo lên, lộ ra cơ bắp cuồn xem nhìn xem, anh cường thế vậy mồ hôi, em ở đây cong mông nấu cơm, anh lại ở đây nhóm lửa, rất lúng túng, có cảm giác không thuần khiết... Điền Mật Nhi không làm, Triệu Phương Nghị liền cầm cái bật lửa trên tay cô. Hai người đứng gần như vậy, Điền Mật Nhi cũng có thể thấy được hương vị nhẹ nhàng khoan khoái của anh, lại nghiêng mắt nhìn đến cái cằm sạch sẽ cương nghị. Kiếp trước cô chỉ thấy sợ anh thì bây giờ lại tăng thêm sự yêu thương, cảm thấy cả người cũng bị anh đốt nóng rồi. May mắn là Điền Dã sợ em gái bị thiệt nên đến giải vây."Đàn ông con trai đứng ở phòng bếp làm gì, tôi dẫn anh ra phía sau núi, lát nữa cơm chín thì trở về".Triệu Phương Nghị nhìn đỉnh đầu Điền Mật Nhi một cái rồi mới đi theo Điền Dã lên núi. Lúc này Điền Mật Nhi mới thở phào nhẹ nhõm."Ha ha, Điền Mật nhà chúng ta cái gì cũng tốt nhưng mà da mặt lại mỏng. Nhưng mà đây chứng tỏ đứa nhỏ được dạy dỗ tốt, chứ phải người mới gặp mà như đã quen thuộc từ lâu thì cưới về nhà cũng không yên tâm lắm". Bà Vương nóiMặc dù Phương Di không thích lắm vì Điền Mật hay mắc cỡ những thấy lời này cũng cảm thấy có lý. Hơn nữa hình như con trai bà rất thích cô bé này, bà chưa thấy con trai để ý ai như thế, vừa rồi còn chủ động tiến lên nói chuyện."Hình như hai đứa rất có duyên phận". Dì Vương liếc mắt nhìn về phía phòng bếp người nhà Triệu gia lại không nói lời nào, Điền Đại Hà ngồi bên cạnh không nói gì nhưng cũng đang suy nghĩ. Nhìn Triệu Phương Nghị không tệ, người chính trực nhưng lại bị tật lại hơi lớn tuổi nhưng mà đúng là điều kiện gia đình tốt, nếu không thì gia đình mình dù là nông thôn cũng không lấy con rể như thế. Mặc dù đúng là trong nhà mình có việc cầu người ta nhưng con gái nhà mình cũng không kém ai, hai bên là tình nguyện không cần thiết phải ra vẻ nịnh bợ, mình đang bàn bạc nói chuyện chứ không phải là mua bán. Huống chi hôm nay nhìn thấy người nhà Triệu gia đúng là khác mình, một trên trời, một dưới đất. Nhìn ba người phụ nữ của nhà này cũng không đơn giản, nếu gả con gái đi chỉ sợ nó bị người ta bắt nạt. Vì con trai hi sinh con gái không biết có đúng nhà mọi người đều im lặng. Phương Di cảm thấy với hoàn cảnh nhà mình cũng không cần chủ động, nói chính ra thì đây là cưới thấp. Mặc dù Điền Mật cũng khá ưu tú nhưng điều kiện gia đình này cũng không Vương Tứ Nhi định nói gì đó nhưng Điền Đại Hà lườm một cái "Ngồi đây làm cái gì, cũng trưa rồi, khách đi đường xa sợ là đã đói bụng, đi chuẩn bị cơm đi".Bà Vương Tứ Nhi không dám nói gì, Điền Đại Hà mặc dù không nói nhiều nhưng trong nhà luôn là nói một không hai, vội vàng cùng chị gái xuống dưới phòng bếp giúp đỡ Điền Mật. Điền Mật Nhi đang hầm cách thủy gà rừng. Đồ trong núi cần thời gian hầm lâu hơn, một món đã chiếm một bếp rồi. Sườn là do hôm qua mua thịt heo mới giết ở nhà hàng xóm, đem lên rán làm món sườn kho tàu. Rau xào và thêm một vài món nguội nữa, cuối cùng là món cá nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn từ hôm qua, phòng bếp lại chật không thể nhiều người đứng. Hai bà xuống dưới giúp đỡ nhưng thật ra đều đứng nghe ngóng chuyện trên Đại Hà hỏi "Đứa nhỏ năm nay bao tuổi rồi? Vẫn đang ở bộ đội à? Về sau có chuyển nghề hay không? Nếu không thì sau này có thành thì ở riêng cũng là chuyện phiền toái".Đầu tiên Phương Di hơi xem thường việc bán con gái của Điền gia nhưng sau khi nghe Điền Đại Hà hỏi cũng có chút bình thường lại, coi ông như người cùng đẳng cấp."Phương Nghị năm nay 26 tuổi rồi, mặc dù hơi lớn hơn Điền Mật một chút nhưng đàn ông lớn tuổi mới biết thương vợ. Đứa nhỏ này từ nhỏ đã rất kính nể quân nhân, ban đầu tôi và cha của nó đều phản đối nhưng không lay chuyển được nó, việc chuyển nghề cũng hơi khó. Nhưng nó cũng là đứa nhỏ có chí, lập được công trạng nên cũng làm đến thiếu tá rồi. Tôi và cha thằng bé đang tính đưa nó về địa phương, không đưa lên tiền tuyến, đến lúc đó thì người thân có thể theo quân được".Điền Đại Hà thấy thế thì cũng khá hài lòng, bây giờ có người nhà làm quân nhân, người thân cũng được vinh dự."Nhưng mà Điền Mật có ý muốn tiếp tục học tiếp không biết bên nhà có ý kiến thế nào?".Xì, dân quê chính là được voi đòi tiên, Triệu Phương Mỹ khinh bỉ. Ngồi trong phòng đều là người đã sống nửa đời rồi sao lại không hiểu được ý tứ trên mặt Đại Hà nói "Yêu cầu này có vẻ hơi quá đáng nhưng đây là tương lai của đứa nhỏ, là cha mẹ thì chúng tôi cũng phải tính toán một chút. Nhà Triệu gia là nhà tốt, chúng tôi biết là nhà chúng tôi với cao, nếu bên nhà đồng ý thì sính lễ chỉ cần đủ học phí năm thứ nhất của Điền Dã là được rồi, những thứ khác chúng tôi cũng không muốn gì. Nếu như mọi người không đồng ý thì cứ coi như hôm nay đến thăm họ hàng là được rồi".Phương Di lườm Triệu Phương Mỹ một cái, cảm thấy xấu hổ, thật ra thì bà rất vui vì Điền Mật có ý cầu tiến "Đứa nhỏ biết cầu tiến là tốt, nghe nói là thành tích học tập của con bé cũng không kém anh trai là mấy"."Vâng! Từ nhỏ hai đứa đã không ai nhường ai, khi Điền Dã có giấy khen là Điền Mật không thể không có. Bây giờ anh trai nó đi học đại học, trong tâm thì Điền Mật cũng muốn đuổi theo anh mình". Bà Vương vừa nhắc đến hai đứa nhỏ thì cũng tự hào, đúng là hai anh em rất xuất sắc, dù nghèo nhưng vẫn rất cố gắng."Ha ha, thật ra thì đại học Công nghiệp ở tỉnh mình cũng rất được, đứng trong mười trường đứng đầu ở nước. Lên thủ đô thì hơi xa, sợ là sau này đứa nhỏ không nên đi học quá xa nhà". Phương Di Điền gia nghe xong thì hiểu Triệu gia chọn Điền Mật rồi. Bà Vương Tứ Nhi ở ngoài nghe lén thì vui mừng nhưng cũng chua xót. Chuyện của con thành rồi nhưng đứa con gái ưu tú lại phải lập gia đình sớm như vậy, con dâu không dễ làm, vả lại còn là gả từ nông thôn vào thành để cho bà Vương Tứ Nhi đứng lo được lo mất, Điền Mật Nhi đã nấu xong thức ăn rồi, vội vàng sắp đồ lên nhà rồi ra sau gọi Điền Dã và Triệu Phương Nghi. Hai người đi không xa và cũng đi nhanh nên về rất nhanh. Trong tay Triệu Phương Nghị còn cầm một con thỏ núi và Điền Dã hái được ít rau Tứ Nhi cầm con thỏ nhét vào lồng tre nói "Đi một chuyến mà đã có thu hoạch rồi, buổi tối đem nướng lên, tay nghề nướng của cha Điền Mật là tuyệt nhất".Phương Di và hai cô gái nhà Triệu gia chưa biết đền thú núi nên thấy lý thú. Ông Vương giải thích rõ ràng, không khí trong nhà hào hứng vui ăn được bày hết lên bàn, mọi người cùng ngồi xuống. Bình thường thì phụ nữ không được ngồi bàn nhưng Triệu gia là khách, đều là phụ nữ nên ba người Vương Tứ Nhi đều ngồi vào bàn. Điền Mật Nhi biết mình sẽ không có phần nên quệt quệt vài miếng cơm rồi vội vàng lên nhà phục vụ mọi dù đồ dùng không đẹp nhưng đều rất sạch sẽ, thức ăn đều rất sạch. Kiếp trước Điền Mật Nhi sống một mình nhiều năm nên tay nghề rất khá. Triệu Phương Mỹ ban đầu còn không dám động đũa nhưng sau khi ăn hai miếng thấy không tệ thì cũng không bày ra vẻ mặt khinh bỉ nữa.... Triệu Phương Hà thì tính cách khá tốt, từ khi vào nhà đều rất bình tĩnh, dù không quá nhiệt tình nhưng nói chuyện vẫn để mặt mũi cho mọi người, tay vẫn gắp thức ăn. Vương Tứ Nhi thấy cô tính khí khá tốt, hi vọng sau này cô ấy sẽ chăm sóc thêm cho Điền Di ăn cũng hợp miệng, vừa ăn vừa quan sát con trai. Triệu Phương Nghị không còn im lặng mà nói chuyện rất hợp với Điền Dã, Điền Đại Hà và cậu cả mời rượu cũng không từ chối, rất thân thiết với người Điền gia. Gương mặt ngăm đen có vẻ hơi say nhưng đôi mắt lấp lánh có hồn. Có vẻ như hơi nóng nên cởi hai nút áo đầu tiên, lộ ra cần cổ...Điền Mật Nhi bưng cơm vào liền thấy cảnh sắc như vậy, yết hầu trượt lên trượt xuống. Điền Mật nhi nhớ đến kiếp trước lúc hai tay mình vòng lấy cổ anh, thân hình rắn chắc, lúc anh hưng phấn nhất yết hầu cũng trượt lên trượt xuống như vậy Điền Mật Nhi cầm sổ tiết kiệm mà trong lòng ngọt ngào, cảm giác được người khác yêu thương thật là tốt! Nhưng mà phúc lợi quân nhân bây giờ đúng là thê thảm, dù gì Triệu thiếu tá cũng là anh hùng mà cũng không được mấy. Cũng may là chỉ có cô nên không lo ăn uống, nhưng mà cô cũng rất tiếc, đây là tấm lòng của Triệu thiếu tá mà bây giờ không phải lúc để xúc động, phải lấy thực dụng làm chủ, dù sao cũng đã giao vào tay mình rồi, tính của Triệu Phương Nghị là chắc chắn không đòi lại. Lúc sau, giao lại cho Điền Đại Hà, lúc về cha mẹ còn phải mời khách trong thôn mà trong tay cha mẹ chắc chắn không có tiền. Hai người nghe được là con gái đưa tiền sinh hoạt thì nhất quyết không nhận, đã là người nghèo với cao, lấy thêm tiền càng làm cho người ta coi Mật Nhi khuyên nhủ "Đây là Triệu Phương Nghị lén lút đưa cho con, cha mẹ chồng không biết".Điền Đại Hà không nhận nói "Mặc kệ là có biết hay không cũng không thể làm như vậy. Mặc dù nhà chúng ta nghèo nhưng cũng không thể để người ta coi thường được".Vương Tứ Nhi vốn đang u sầu chuyện này, trợn mắt nhìn chồng rồi nói "Ai nói là chúng ta tham tiền đâu, chúng ta chỉ mượn rồi sau đó trả lại cho con bé. Nếu không đứa nhỏ nhà mình kết hôn còn đi vay tiền thì không phải bị người ta cười chết à, người không biết sẽ nói con gái chúng ta không hiểu chuyện".Điền Đại Hà không giỏi nói chuyện, ngồi bên cạnh hút thuốc hờn dỗi, nghe qua thì vẫn là con rể hiếu kính cha mẹ vợ nhưng mà ông vẫn lo miệng người đời không giống nhau."Cứ nghe theo mẹ đi, trước tiên cha mẹ cứ cầm số tiền này dùng đi. Mẹ cũng đừng cãi nhau với cha vì tiền, đợi con học xong cấp 3 thì có thời gian ra ngoài kiếm tiền, ở trên này có nhiều cơ hội có thể kiếm tiền!". Lời nói của hai anh em giống nhau, lúc đầu Điền Dã gửi tiền mình làm gia sư về cũng vậy."Học sinh phỉa lấy việc học làm đầu, Triệu gia đã tạo điều kiện cho con đi học không phải để con kiếm tiền cho nhà mẹ đẻ. Các con cứ sống tốt là được rồi, so với cái gì cũng không bằng cái đấy".Điền Mật Nhi không cãi lại nhưng trong lòng đã quyết hôm sau lại dẫn Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi đi lòng vòng ngắm phong cảnh ở thành phố. Bà Vương Tứ Nhi còn muốn mua chút kẹo, rượu, thuốc lá để trở về thôn còn dùng."Lấy đồ thành phố về cũng có chút thể diện!".Phương Di không để cho bà mua nói "Những đồ này tôi còn không ít, về lấy những đồ trong nhà là được rồi".Hai người đẩy qua đẩy lại một chút, Phương Di cũng rất có thành ý nên Vương Tứ Nhi cũng đồng gian vốn rất eo hẹp, chỉ mấy ngày mà đã trôi qua nhanh như thế. Buổi tối trước đám cưới, Điền Mật Nhi chuẩn bị trang sức mới hoàn toàn, Điền gia xa quá, phải xuất giá trong thành phố. Người ta nói không thể để cô dâu xuất giá từ nhà người khác nếu không sẽ lấy đi phúc khí của nhà đó, cho nên khi Triệu Quốc Đông nói sẽ để Điền Mật Nhi đến nhà họ hàng thân thích đợi gả thì Điền Đại Hà không đồng ý. Nhưng mà tất cả chỉ là hình thức, quan trọng gì đơn sơ và long trọng, quan trọng là sau này hai đứa sống hạnh phúc với mà cô dâu cần có người phù dâu, điểm này hơi khó khăn với Điền Mật Nhi, trong ấn tượng là cô khá thân với một tiểu muội nhưng từ khi trọng sinh vẫn chưa liên lạc lại với cô bé ấy. Nếu như lúc đi thông báo với Điền Đại Hà thì Điền Đại Hà đã đưa đi theo nhưng bây giờ là lúc cần thiết biết đi đâu để kiếm phù dâu cần để ý, phải là cô gái chưa lấy chồng, có may mắn. Phương Di cũng có mê tín trong vấn đề này, gọi con gái của bạn bà bé ấy nhỏ hơn Điền Mật Nhi một tuổi, vẫn còn hơi trẻ con, lần đầu được làm phù dâu rất vui vẻ. Điền Mật Nhi cảm thấy tính tình nàng rất thân thiện, không những không ngạo mạn coi thường dân quê mà còn là một thần đồng, mới 16 tuổi đã là sinh viên đại học, học ở Đại học công nghiệp mà bà Phương Di đã từng nói ngày trước. Hai người hiếu kỳ, trò chuyện rất vui vẻ, lại có tiếng nói chung, chả mấy chốc mà thân người nói mãi không xong, nghe nói trước đêm kết hôn phải cùng bạn bè nói chuyện tâm sự cả đêm, Điền Mật Nhi nghĩ là cô có thể ngủ không ngờ hai người càng nói càng nhiều đề tài để tán gẫu, nhìn đồng hồ cũng đã hai giờ còn 1 – 2 tiếng, nếu như ngủ thì lúc tỉnh dậy sẽ rất khó chịu nên Điền Mật Nhi đề nghị "Hay là dậy luôn đi, chị trang điểm nhẹ cho em, nhìn sẽ rất đẹp, yên tâm, chị làm rất tốt!". Sợ Quách Phù không tin cô còn nhấn mạnh Phù là một cô gái thẳng thắn, mặc dù tiếp xúc không nhiều với Điền Mật Nhi nhưng hai người rất hợp nhau, lại đều là con gái nên hiểu nhau không cần nói. Giống như là bạn bè lâu năm, ở chung rất thoải mái."Dù sao ngày mai cũng là ngày kết hôn của chỉ, không thể xinh hơn chị được". Quách Phù trêu ghẹo Mật Nhi "hừ hừ" hai tiếng rồi tà ác nói "Hì hì, em có dáng người xinh đẹp như vậy, tất nhiên không thể để e đoạt mất dah tiếng của chị được".Kỹ thuật trang điểm của Điền Mật Nhi không tệ, cô đã từng tự làm mười mấy năm nhưng mà dụng cụ bây giờ không tiện lợi như ngày trước cô dùng, tuy nhiên vẫn đẹp. Trang điểm một lớp mỏng khiến Quách Phù nhìn như thiếu nữ quyến rũ, ngay cả Quách Phù soi gương cũng phải giật mình."Bảo sao chị không mời người đến trang điểm! Xinh quá!"."Phụt". Không cần tự luyến như vậy được không?Hai người đùa giỡn một lúc, Điền Mật Nhi thấy đã đến giờ nên đi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ lót đỏ chót, quần tất liền chân và cả bộ sườn xám màu đỏ."Oa, chị mặc cái này còn đẹp hơn bọn họ mặc âu phục kết hôn". Quách Phù đi xung quanh người Điền Mật Mật Nhi tỉ mỉ chải tóc, gài đóa hoa hồng trên tóc, trên tay đeo vòng ngọc gia truyền của Triệu gia. Sau khi mặc xong tất cả, nhìn như cô dâu thời dân quốc, rất đẹp, rất chồng Điền gia cũng đã chuẩn bị xong tất cả, trải chăn trên giường cho Điền Mật Nhi ngồi, cô phải ngồi lên đó không thể xuống đất, đó gọi là cô dâu ngồi hỉ. Bà Vương là người làm mối cũng phải đến, cầm cây lược gỗ trong tay."Một lược vàng, hai lược bạc, ba lược giàu có...".Bà Vương Tứ Nhi nấu một bát mì, phía trên có hai quả trứng, phải do mẹ đẻ tự đút cho con gái."Một miếng thuận, trăm việc thuận, mọi chuyện đều thuận lợi....".Lúc ăn xong mỳ thì bên ngoài cũng gõ cửa đón dâu. Điền Mật Nhi xuất giá ở thành phố nên không có bạn bè chị em đến làm khó chú rể, chỉ cần đưa bao lì xì cho Quách Phù là có thể vào có việc vui thì tinh thần càng thoải mái, làm lính thì khí khái mười phần bây giờ mặt mày càng hồng hào. Triệu Phương Nghị vừa vào phòng thì nhìn Điền Mật Nhi, cô như một đóa hoa rực rỡ sớm mai. Đi đón dâu với anh còn có anh em chơi cùng từ nhỏ và cả chiến hữu nhận được tin tức cũng đến, vừa nhìn thấy cô dâu mới thì nói tm, Triệu Phương Nghị vận cứt chó cưới được cô dâu xinh đẹp như là người ta khen nhưng Triệu Phương Nghị không thích nghe, hận không thể dấu vợ mình đi, không để cho mấy ông bạn nhìn rồi bình phẩm. Anh còn oán giận Điền Mật Nhi, làm sao lại xinh đẹp như vậy làm gì... [email protected].Trò chơi giấu giày cũng bỏ qua, cô dâu chú rể ăn điểm tâm trái cây rồi Triệu Phương Nghị đi giầy màu đỏ cho Điền Mật Nhi, ôm kiểu công chúa xuống xe, đến nhà lại ôm lên trên Mật Nhi đỏ mặt, trong lòng thì nghĩ làm lính cũng có chỗ tốt, ôm cô dâu không cần giả bộ. Shin tức nghĩa là cố gắng mà ôm, nặng cũng ra sức ôm, nặng cũng phải nói là nhẹ =]]z.Bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị náo loạn trong phòng một hồi, trò gì cũng lôi ra, quá mức nhất chính là chơi đoán số cởi quần áo. Điền Mật Nhi chỉ mặc một bộ sườn xám, cởi một cái là ra hết nhưng mà cô cũng may mắn, Triệu Phương Nghị thua cả ba lần. Anh cởi quân trang, lại cởi quần lính, mặc bộ này trời nóng nên toàn thân đã đổ mồ hôi. Làn da màu mật, bắp thịt trên ngực giật giật, sáu cơ bụng cũng căng chặt. Bắp đùi tráng kiện, quần đùi quân phục mặc che đi bắp đùi, trên đùi phải có một vết sẹo. *giỏ nước miếng* mãnh nam ah~.Cả đám người vừa thấy cô dâu đỏ mặt thì càng ồn ào hơn, họ lấy cà vạt màu xanh đậm của anh bịt mắt Điền Mật Nhi lại, xoay một vòng rồi để cho cô thả 10 viên kẹo ở nơi nhạy cảm của anh. Dáng người Điền Mật Nhi nhỏ nhắn, Triệu Phương Nghị nằm trên bàn để cô làm, dù cố hết sức và có sự chỉ đạo của anh nhưng cô vẫn luống cuống tay chân động vào anh. *đổ mồ hôi* trò này thật biến tháiKhông phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc thì quần của Triệu Phương Nghị cũng dựng lều. Mọi người ồn ào muốn Điền Mật Nhi lấy lại kẹo nhưng may mà đến lúc ăn tiệc nếu không Điền Mật Nhi chỉ muốn đụng đầu chết cho xong Quốc Đông làm việc ở thành phố nhiều năm, tuy không có chức lớn nhưng truyền kỳ về ông Triệu vẫn còn nên khi con trai duy nhất của Triệu Quốc Đông kết hôn thì mọi người đều nể tình đến may những người này chỉ đến mừng rồi thôi, bây giờ cũng không lưu hành nghi thức rườm rà, chủ tịch thành phố đến chúc mừng một hai câu, người dẫn chương trình khuấy động không ta đã đến thì phải nể mặt, người ta uống thì mình cũng phải hớp một chén, còn lại đều nhờ bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị giúp một chút. May mà có bạn, anh cũng đã uống quá chén rồi, Điền Mật Nhi biết nay anh uống rất nhiều."Vợ, hôm nay em thật xinh đẹp".Triệu Phương Nghị thừa dịp không ai để ý ôm eo thon của Điền Mật Nhi nhỏ Mật Nhi cảm thấy như không thở nổi, hai tay anh ôm chặt lấy cô, không nhịn được thở Phương Nghị nghe thấy toàn thân rung động, bấu vào eo cô một cái "Tiểu yêu tinh, để xem chút nữa anh dạy dỗ em như thế nào!".Khóc, oan uổng quá, anh ra tay quá nặng mà, hai ta đổi chỗ xem anh có đau không? Người của Triệu Phương Nghị hình như được làm từ sắt, bị thương đau đớn như vậy nhưng khôi phục còn nhanh hơn siêu nhân. Thời gian này ăn uống được bồi bổ, nhưng lại ít vận động, trước kia là da dính vào thịt cơ bắp tinh tráng, khỏe mạnh, hiện tại cũng bởi vì có thêm một chút mỡ mà cả người xem ra lại càng to con hơn. Vỗ béo được anh, Điền Mật Nhi cũng rất có cảm giác thành tựu, nhưng lại làm Triệu Phương Nghị thấy ủy khuất quá mức, cứ có cảm giác cả người yếu ớt, dùng không hết sức đúng thôi, một người bình thường mỗi ngày ít nhất chạy việt dã năm cây số mà bây giờ cả ngày chỉ lòng vòng trong nhà, đây không phải là để cho tuấn mã kéo cối xay sao. Không chịu được nên vừa đỡ hơn một chút, anh liền không đợi được rồi, vừa rời giường liền lên tinh thần đứng lên mặc quân phục và áo trong vượt rào cản, luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ vòng quanh chung cư, rồi lại luyện một bộ quyền của quân đội. Mấy ngày nay anh đều kiên trì luyện tập, hấp dẫn không ít ánh mắt của sinh viên, cơ bắp toàn thân tinh tráng, luyện quyền đầy oai vệ, từng chiêu thức mạnh mẽ vô cùng, đối với các sinh viên đại học ngày ngày chỉ biết đọc sách và thích sắc đẹp có kích thích rất xong một bộ quyền, hô hấp của Triệu Phương Nghị cũng chỉ hơi rối loạn, mồ hôi lấm tấm trên làn da bóng loáng màu mật ong, hiện đầy trên lồng ngực bền chắc của anh. Dưới ánh mặt trời chiếu vào trông giống như tấm kim loại sáng bóng, theo hô hấp từ từ phập phồng, toàn thân toát ra hơi thở mãnh liệt của phái là hiện tại người dân vẫn còn thuần phác, nhưng cũng hấp dẫn không ít sói nữ, ngày ngày bỏ cả ngủ nướng dậy sớm tới nhìn tráng nam. Mặc dù Triệu Phương Nghị ở quân đội lúc huấn luyện có khi phải đứng trước mấy trăm, mấy ngàn, mấy vạn thậm chí nhiều hơn cũng ứng đối rất tự nhiên, nhưng khi đứng trước một đống phụ nữ đang chảy nước miếng ròng ròng thì thật sự là bình tĩnh không được. Bây giờ các cô gái trẻ đều như thế sao, cứ làm như chưa từng thấy đàn ông bao giờ, một chút dè dặt cũng không thiếu tá của chúng ta vốn là người chất phác thật thà, đóng cửa lại ở trong phòng cùng với vợ mình giày vò như thế nào cũng được nhưng ra cửa đối với người ngoài lại hết sức bảo thủ lại nghiêm chỉnh. Đây chính là bệnh chung của đàn ông, luôn cảm giác rằng vợ của mình thì ngay cả sợi lông cũng phải là của mình, hận không thể đút vào trong túi áo, thời khắc nào cũng phải là của mình. Về phần người khác không liên quan kia liền gạt sang một bên, nhìn lâu một cái cũng cảm thấy nhức điều nữa là Điền Mật Nhi của chúng ta mọi thứ đều xuất sắc, từ diện mạo đến trình độ học vấn, rồi đến năng lực, nhân phẩm, chủ yếu nhất là lúc nào cũng nhào tới trên người của Triệu Phương Nghị. Được người con gái xuất sắc như thế yêu thương, thiếu tá đại nhân đương nhiên là vô cùng tự mãn, càng ngày càng bành trướng hơn. Hận không thể biến cô gái nhỏ hóa vào trong xương cốt của người của Triệu Phương Nghị chỉ cần kết hôn thì trách nhiệm còn quan trọng hơn tình cảm. Hiện tại đối với Điền Mật Nhi vừa có tình cảm lại vừa có trách nhiệm, đối với phụ nữ khác tự nhiên không lọt vào trong mắt, đối với những thứ theo đuổi kia càng cảm thấy ghê tởm. Tất cả tiếc nuối thương tiếc của anh đều cho cô vợ nhỏ của mình, người ngoài mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ thì trong mắt anh chỉ có một cách gọi chung, đó chính là viên cũng là một danh từ nói lên lịch sự, dè dặt, kiểu đàn ông như Triệu Phương Nghị là kiểu mà thục nữ thích nhất, dũng mãnh, có lực, dẻo dai. Khi nhìn thấy anh liền trực tiếp ra ám hiệu, cái này nếu đổi lại là cô vợ nhỏ của anh thì đã sớm lửa nóng đốt người kích động khó nhịn rồi, nhưng đây chính là người khác vì thế anh chỉ cảm thấy buồn nôn. Chuyện tốt đẹp như vậy đều do những người như thế làm xấu đi rồi, xã hội này làm sao lại như vậy, toàn do những người không có đạo đức làm cho suy đồi đi chỗ này lâu thật sự cảm thấy khó chịu, còn không bằng về nhà ở trong doanh khu xung quanh toàn là hoa cỏ cây cối."Em bây giờ có phải lên lớp không? Có thể về doanh khu được không?" Triệu Phương Nghị hiện tại cứ như sư tử ở trong trong lồng tre vậy, loay hoay buồn Mật Nhi cũng biết chuyện buổi sáng nhưng mà rất yên tâm về Triệu Phương Nghị, vì vậy mới không quản cũng không hỏi. Chỉ là nhìn anh buồn bực rất có hứng thú, có câu nói khó nhất chính là chịu sự ân sủng của mỹ nhân quả thật không sai! Tuy nhiên đồ đạc của mình, vẫn không thể cho người khác chiếm tiện nghi, trước là bởi vì muốn cho mọi người xem một chút, người đàn ông của Điền Mật Nhi không thể kém hơn so với bất luận kẻ nào, không phải là người dựa vào cha mẹ, dựa vào trong nhà có tiền, cũng không loại Phú Nhị Đại hay Quan Nhị Đại biết trời cao đất rộng là gì."Thứ hai có cuộc thi nên lúc đó quay về là được! Nếu như muốn về doanh khu thì buổi chiều em với anh đi mua một ít đồ mang về, tủ lạnh ở bên đó chắc cũng không còn gì, còn phải mang một ít đồ ăn cho các chiến sĩ ở đó nữa chứ. Buổi sáng ngày mai đến bệnh viện khám lại rồi đi thẳng về."Triệu Phương Nghị liền đồng ý, lấy hộp Haagen-Dazs trong tủ lạnh ra vừa ăn vừa nói "Nhớ mua cả cái này về nữa, không trách được em thích ăn đồ ăn vặt như vậy, mùi vị thật đúng là không tệ.".... Cô thích ăn đồ ăn vặt, nhưng không phải lúc nào cũng ăn, một túi thịt bò khô cũng đủ cho cô ăn mấy ngày. Triệu Phương Nghị vốn thích ăn đồ ngọt, thời gian trước thủ đô có một cửa hàng độc quyền của Haagen-Dazs mới khai trương, Điền Mật Nhi đời trước đã ăn rồi, nên liền khẳng định hương vị của nó so với đời sau đậm đà hơn. Cô thích ăn nhất là vị hương thảo và dâu tây, nên mua mang về. Ai ngờ anh lại thích ăn, mấy ngày nay ngày nào cũng mua, chỉ là Điền Mật Nhi không nói cho anh biết kem này đắt hơn kem bình thường nhiều, nếu anh biết ăn bữa tiệc kem này mà mất đứt một tháng tiền lương thì tuyệt đối sẽ nói người khác là giai cấp tư sản bóc mà do anh rất thích ăn mà nhà hiện tại cũng có điều kiện, bỏ ra chút tiền này cô cũng không thấy đau lòng, chung quy lại thích ăn kem do với việc thích đánh bạc hay thích chơi gái thì lành mạnh hơn rất nhiều. Tuy vậy buổi tối hai người bọn họ lại nhận được điện thoại bảo trở về tham dự lễ cưới của Lôi Lôi, trước đây nghĩ sẽ không trở về, nhưng bây giờ Triệu Phương Nghị khôi phục không tệ, trở về đi bộ một chút cũng không sao. Điền Dã còn nói sẽ trả tiền vé máy bay, ha ha, có tiện nghi mà không chiếm thì coi sao Phương Nghị là con rể, còn trở về, dân quê vốn rất tình, thấy anh trở về thì mấy nhà thân thích liền thay phiên chiêu đãi. Đàn ông uống mấy bữa rượu liền thấy quen thuộc, trong nhà anh em vợ, anh rể cũng không ít, Triệu Phương Nghị còn bị gọi đi chơi mạt chược và đánh bài mới bắt đầu Điền Mật Nhi còn tưởng rằng anh sẽ không chơi, từ sau khi tốt nghiệp trung học anh đã tham gia quân ngũ rồi, cũng không có cơ hội tiếp xúc những thứ này. Nhưng cô lại quên mất thiếu tá đại nhân người ta chính là Cao Kiền Cán bộ cao cấp, nghĩa đen là vậy còn nghĩa bóng chính là ám chỉ người có cuộc sống phóng túng. Trừ việc không bị lệch hướng ra thì những thói hư tật xấu đi kèm của Quan Nhị Đại này anh cũng không kém phần, hơn nữa anh cũng đã nói rồi, binh lính càn quấy, làm quân nhân trừ việc so với côn đồ nhiều đạo đức hơn còn lại thì khi sống chung với mọi người tất cả đều giống nhau cả là người này sẽ giả bộ, giả vờ không biết chơi, giữ vững để không thua nhưng cũng không thắng, dù sao cũng đều là thân thích, thắng nhiều thua nhiều sẽ dễ dàng ảnh hưởng đến tình cảm. Về sau cả Điền Dã cũng trở về, mới cùng anh rể của nhà hai dì chơi lớn một chút, mấy nhà này điều kiện cũng không tệ, thắng hay thua thì cũng coi như được hay mất mấy cọng tóc mà thôi. Triệu thiếu tá cũng không khách khí với bọn họ nữa, đại sát bốn phương làm Điền Mật Nhi ở bên cạnh thu tiền đến mỏi cả tay này Điền Mật Nhi mới biết là anh giả heo ăn cọp, dùng ánh mắt thẩm tra hỏi anh "Nói mau, anh có phải tay ăn chơi trác táng cờ bạc, rượu chè, trai gái đã quen nên mọi thứ mới tinh thông được như vậy!"Triệu Phương Nghị tựa như đang hình dung lại, liền nói "Hình như là như vậy! Theo tố chất quân sự của anh, lừa gạt bịp bợm trộm quả thực là chuyện nhỏ. Nhưng còn việc trai gái thì phải hỏi em rồi, tinh hay không tinh thông thì phải do em định đoạt."Được lắm, dám so sánh tình cảm của cô và bản thân như vậy, đợi có thời gian sẽ tính sổ với anh."Về sau hôn một cái năm đồng, sờ một cái thì mười đồng, còn tái thâm nhập thì sẽ dựa vào thời gian để tính toán.""Vậy hôm nay em cũng thu được không ít cho nên anh phải thu chiến lợi phẩm thôi!" Triệu Phương Nghị ngày càng càn rỡ, trong miệng mang đầy mùi rượu nhưng Điền Mật Nhi tuyệt nhiên lại không ghét, cảm thấy anh như vậy vô cùng đàn ông, toàn thân tản ra hơi thở phái nam. Bắp tay cứng rắn chắc nịch, làm cho người ta đặc biệt có kích động, cả người đổ đầy mồ là cảm giác hình như có điểm không đúng, không phải hai người nhiệt tình như lửa, là phía dưới có người đun lửa. Điền Mật Nhi xuống giường gọi "Mẹ, mẹ đang đốt kháng đấy à!?" Kháng là một loại giường của người phương Bắc ở Trung Quốc.Vương Tứ Nhi đi vào, còn bê một đĩa dưa hấu vào nói "Ừ, ngày hôm qua không phải con nói trong nhà ẩm ướt sao, nên mẹ mới đốt kháng lên một chút. Mới vừa rồi Phương Nghị còn uống nhiều rượu như vậy, ngủ một giấc trên giường ấm sẽ thư thái hơn. Ba con vừa uống rượu đã yêu cầu đốt kháng rồi!"Điền Mật Nhi liền toát mồ hôi nói"Trời như vậy mà còn đốt kháng, ngủ trên đó chắc người sẽ mọc đầy rôm mất."Vương Tứ Nhi liếc con gái một cái rồi nói "Con thì hiểu cái gì?? ăn dưa đi."Triệu Phương Nghị cũng cầm lò sưởi đặt ở đầu giường lên, nói với mẹ vợ "Đầu giường để lò sưởi thật là thoải mái, cảm thấy hơi rượu tiêu tán không ít. Trước kia con đi đến nhà của chiến hữu mấy ngày đều ngủ trên đại kháng, cảm thấy đặc biệt giải tỏa hết mệ mỏi, mấy ngày nay ở nhà phải hưởng thụ một chút.""Vẫn là con rể hiểu biết hơn, mấy ngày này mẹ sẽ đốt kháng cho con. Ăn dưa giải khát đi, buổi chiều ngủ một giấc, đoán chừng buổi tối mấy anh rể lại đến tìm con đấy." Con rể cũng là con của cha mẹ vợ, có lúc so với con ruột còn tốt hơn."Mẹ, anh trai đâu?" Điền Mật Nhi cắn một miếng dưa hấu hỏi."Cùng Kiều Dương lên núi rồi, Kiều Dương nói chưa từng nhìn thấy con thỏ, hai người dẫn nhau đi rồi. Phương Nghị không phải chiến binh dã chiến hay sao, cả ngày ở trong núi sâu rừng hoang chạy ra chạy vào, đoán chừng càng muốn ở nhà nằm một lát, nên không gọi hai đứa." Vương Tứ Nhi Phương Nghị đương nhiên là không muốn đi, chui rừng hoang thì có khỉ khô gì, ở đầu giường có lò sưởi nằm thật thoải mái, chỉ là Điền Mật Nhi rất muốn ăn lê rừng và quả hạnh, đã nhiều nước lại còn không chát. Mấy ông già nói trên núi này có hai gốc cây lê và cây hạnh đến mấy trăm năm rồi, năm đó chiến loạn, một đôi vợ chồng lánh nạn đến chỗ này, thấy núi bằng, nước ngọt liền định cư ở đây, nói là hai cây này chính là do họ trồng, mấy thôn bên cạnh chính là đời sau của bọn họ. Hiện tại chính là lúc cây ra quả, nếu khéo léo thì cũng có hái được một hai túi, từ lúc trọng sinh đến bây giờ cô vẫn chưa từng được ăn, mặc dù đời trước đã thèm từ lâu rồi."Cứ để Phương Nghị ngủ đi, hai mẹ mình dọn dẹp một chút, buổi tối gọi bọn họ đến nhà chúng ta ăn một bữa, hai ngày nay toàn ăn ở nhà người ta, trời nóng không ăn đồ thanh đạm thì không được rồi." Vương Tứ Nhi mẹ con nhanh chóng dọn dẹp, hai người đều là người tay chân lanh lẹ, chỉ chốc lát sau liền làm ra 16 món ăn tươi ngon thanh mát, tám lạnh tám nóng, bày biện bàn ăn xong xuôi, đợi người đến liền xào lên là được. Điền Đại Hà cũng đã trở lại, kể từ khi Điền Gia chuyển lên thành phố, nhà này đều nhờ em trai Điền Đại Hà trông coi. Nói là trông coi, thật ra thì cũng như là cho, Điền Gia không thiếu tiền đến mức phải bán đi, cho tới bây giờ cũng không có yêu cầu gì. Hai đứa con nhà Điền Đại Giang cũng sắp cưới vợ nên coi như là giúp đỡ bọn là ở bên cạnh Điền Gia là nhà lão Vương, Vương gia biết nhà bọn họ hiện tại cũng không thiếu tiền, liền muốn mua lại đất nhà bọn họ để mở rộng diện tích ra. Hoặc là đổi cũng được, đều là không cao không thấp, bọn họ có thể bồi đất kia của nhà bọn họ cũng không có sự khác biệt, cả đời đều là nông dân, muốn giữ lại làm kỷ niệm. Vương gia cũng là hàng xóm thân tình, hai năm qua cũng giúp bọn họ một tay trông nom, thỉnh thoảng còn giúp một tay đốt lửa, nếu không hàng năm không nổi lửa thì nhà cửa đã sớm mốc meo rồi, làm sao có thể ở được. Nghĩ tới sự giúp đỡ này, bọn họ cũng liền đồng ý, hôm nay phải đi đo đạc lại, lần này trước khi đi phải đem việc này xử lý cho ổn thỏa."Suy nghĩ kỹ chưa?" Vương Tứ Nhi đã sớm pha cho chồng mình một bình trà đậm, liền mang đến hỏi."Ừ, mảnh đất kia của lão Vương so với nhà chúng ta còn rộng hơn, sau khi bàn bạc liền thống nhất trao đổi. Tôi nói muốn bù thêm cho ông ấy nhưng ông ấy chết sống không nhận, làm việc với người như thế thật là thoải mái." Điền Đại Hà nói."Sao ông không nói nhà bọn họ còn hai đứa trẻ về sau phải chi tiêu nhiều chuyện! Chỉ là quan hệ của hai nhà cũng tốt vô cùng, cũng coi như là thân lại thêm thân. Nhưng chuyện này ông phải bàn bạc với chú út một chút, đừng để chú ấy suy nghĩ không hay." Vương Tứ Nhi trong lòng cũng đã suy tính, thật ra thì cũng không muốn cho Điền Đại Giang một cách không minh bạch như vậy". Nói cái gì là giúp đỡ bọn họ, mua lương thực cũng không đưa tiền, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Còn không bằng cho bọn họ vàng thật tiền thật còn tốt hơn nhiều. Chúng ta quan tâm đến lòng tự trọng của họ, nhưng họ có cảm kích hay không còn chưa biết.

binh ca ca là người anh tốt